Thứ Sáu, 12 tháng 7, 2013

Thơ: Quê Tôi - NGUYỄN NGỌC HÙNG

Tôi nhớ quê tôi sống cực nghèo
Hàng tre soi bóng nước trong veo
Quanh năm phẳng lặng giòng sông mãn
Đùm bọc thương yêu tấm nhiễu điều

Quê tôi xa vắng cảnh phồn hoa
Sớm tôi chuông ngân khắp mọi nhà
Luống cải vồng rau sinh hoạt thú
Tiếng cười xen lẫn tiếng dân ca

Quê tôi mát dịu nước hồ trong
Gió mát sen thơm dân một lòng
Chạp giỗ sum vầy tình nội ngoại
Buồn vui san sẻ đói no chung

Quê tôi khó tả hết tình yêu
Vi vút trời xanh tiếng sáo diều
Bể rộng trời cao tôi thấy nhỏ
Gió xuân đầm ấm biết bao nhiêu.

NGUYỄN NGỌC HÙNG

(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 221, ra ngày 1-4-1974)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét