Thứ Sáu, 12 tháng 7, 2013

KỊCH NGẮN: Chiếc quần mặc Tết

KỊCH NGẮN


NHÂN VẬT

- MÁ ………………..  40 tuổi
- MAI ………………...  6 tuổi
- LOAN …………….  10 tuổi
- VÂN ………………  14 tuổi
- KHANH …………..  16 tuổi

CẢNH I

(cảnh phòng khách vào chiều 30 tết.
Mọi người quây quần quanh bộ ghế salon)

. – Thế nào, các con đã soạn đủ xong quần áo mới để mặc ngày mai đi tết ông bà chưa?

KHANH. – Thưa má rồi. Con đã mặc khoe ba. Ba khen là má khéo chọn mầu hồng, sặc sỡ mà không quê.

VÂN. – Con cũng thế. Con thích mầu vàng hoàng yến quá hà.

LOAN. – Còn cái áo của con thì ba chê người lớn quá. Nhưng con thích lớn. Năm nay con lên mười. Qua ngày mai con mười một rồi còn gì.

. – Thế con Mai. Kìa, sao con gái má phụng phịu thế kia nè.

MAI. – (òa lên khóc).

. – (ngạc nhiên) Ủa! Sao vậy? Tụi bay trêu gì em làm em khóc thế?

CẢ BỌN (nhao nhao). – Tại cái quần dài của nó đó má, chị thợ may ghi lộn ni tấc thế nào, lúc cắt dài quá 5 phân. Nó mặc vô trùm xuống đến quá gót.

MÁ. – Thôi khổ. Đâu, lấy ra đây cho Má coi nào.

MAI. – (Vùng vằng đứng dậy đi tuốt vào nhà trong, vừa đi vừa sụt sùi).

MÁ. – (nhìn theo chép miệng) Thôi, các con là chị nó, hãy sửa giùm em. Mai nó có đồ mặc đi tết ông bà. Kìa, hình như ba đã về kia kìa.

CẢ BỌN. – (reo lên) A! Ba đã về. Ba đã về (túa cả ra, quên chuyện cái quần dài quá gót cửa Mai)

CẢNH II

(Vẫn cảnh cũ, nhưng đã qua giao thừa. Phòng khách vắng ngắt.)

KHANH. – (bước vào) Mình đã đi ngủ rồi, chợt nhớ ra cái quần của Mai chưa có ai sửa. Thôi, ráng cho nó một chút, chắc sớm mai mồng một nó vui lắm. (Mở hộc tủ lấy chiếc quần của Mai ra cắt rồi khâu lại. Một lát sau) bỏ đi 5 phân, bây giờ tha hồ vừa khít (giơ lên ngắm rồi trở lại hộc tủ, tắt đèn đi vào).

VÂN. – (ngái ngủ bước ra, bật đèn lên) : Đang nằm mơ thấy được má cho đi chợ tết. Chợt nghĩ đến cái quần dài quá gót của Mai, thế là tỉnh dậy không ngủ tiếp được. Thôi ráng cắt bỏ cho nó 5 phân, ngày mai nó có đồ mặc đi tết ông bà. (lấy quần ra, cắt bỏ, lúi húi khâu rồi lại cất trở về chỗ cũ. Đi vào).

LOAN. – (bước ra), quái, ai đi ngủ sau cùng mà chưa tắt đèn, làm mình chói mắt không ngủ được(định lại tắt đèn, chợt nhớ ra) ờ… còn vụ cái quần của Mai, hồi chiều líu tíu với nồi bánh chưng, chả có ai nghĩ tới sửa giùm nó cả. Thôi mình ráng thức một tí, sửa cho nó có cái mặc (lại mở hộc tủ lấy quần ra cắt và lúi húi khâu) cắt bỏ đi 5 phân, con bé mặc tha hồ vừa khít (cất trở lại rồi tắt đèn đi ra).

CẢNH III

(Vẫn cảnh phòng khách, sáng mồng một)

. – Nào, các con xong cả chưa, mặc đồ lẹ lẹ lên còn đi tết ông bà (chợt nhớ ra) À! Còn cái quần của bé Mai, đã sửa giùm cho nó chưa.

LOAN, VÂN, KHANH. – (đồng thanh, vui vẻ) thưa má rồi.

MÁ. – (hoan hỉ) Đấy nhé. Vậy mà hôm qua đã rối lên. Nào, Mai đem đồ ra đây cho má mặc cho nào.

MAI. – (mở hộc tủ lấy quần áo ra) Thưa má đây (giũ cái quần ra, kêu lên) Trời ơi! Má ơi! Sao vậy nè?

MÁ . – (ngạc nhiên) Ủa! Ai sửa cho con mà ngắn cũn cỡn vậy nè. Ai sửa quần của bé Mai đây?

LOAN. – Thưa má con. Con cắt đi có 5 phân mà.

VÂN. – Ủa! Con cũng cắt giùm nó đi có 5 phân.

KHANH. –  Trời ơi! Các cô cắt hồi nào? Đêm qua chị cũng đã cắt cho nó 5 phân rồi mà!...

BA. –  (bước vào) Hì hì… vậy là 3 cô, tổng cộng cả thẩy là 15 phân, thế thì còn gì là quần của con bé chứ. (Nhìn về phía Mai – Mai định òa lên khóc. Ba vội nói). Nhưng không hề gì. Sáng hôm qua, ba nghe nói cái vụ cô thợ may cắt hư, ba đã tạt lại bảo cô ấy cắt cấp tốc cho nó cái quần khác. Lúc chiều lấy về nên tíu tít rồi quên đi. Ba để trong hộc xe của ba đó. Khanh đi lấy cho em.

MAI. – (reo lên) Vậy thì thích quá. Con lại có quần mới. Nhưng con sẽ giữ cả hai quần. Cái quần cắt hư con cất làm kỷ niệm.

. – phải đấy, kỷ niệm chị em thương yêu đùm bọc lẩn nhau, lúc nào cũng nghĩ đến nhau, đó là những kỷ niệm đẹp nhất trong thời thơ ấu. Thôi các con sửa soạn mau đi kẻo trễ rồi…

MÀN TỪ TỪ HẠ

(Viết theo ý của một đoản
 kịch đã đăng trên Tuần Báo
 Truyền Bá khoảng năm 1942
 dựa theo trí nhớ).


(Trích tuần báo Thiếu Nhi Xuân Ất Mão, 1975)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét