Thứ Ba, 26 tháng 11, 2013

NẮNG LỤA - CHƯƠNG II

CHƯƠNG II

Mấy hôm nay, cứ mỗi sáng, Phượng đến cửa tiệm từ sớm để bắt đầu công việc của nàng. Phượng kiểm soát lại những sách báo trên các sạp, xem lại thứ tự những chồng sách trên giá tủ. Phượng làm việc rất chăm chỉ và vui thích. Phượng nghiễm nhiên trở thành một cô bán hàng lanh lợi và siêng năng.
- Bác không ngờ cháu lại quen việc mau như rứa.
Đó là lời khen tặng của bác Vinh, bà chủ tiệm sách báo nầy. Phượng không ngờ là nàng có thể chấp nhận một việc làm mà mới xem qua buồn tẻ như vậy. Mới đầu nghe Minh ngỏ ý, Phượng cười thầm và cho là anh chàng chọn nghề kỳ cục. Ai đời bắt Phượng làm việc suốt ngày ở tiệm, như vậy, Phượng còn nghỉ hè gì nữa. Ba me biết được sẽ mắng cho mà biết. Nhưng khi theo Minh ra quan sát cửa hàng sách báo này, Phượng chợt có cảm tình ngay. Nhất là điều kiện của chủ hàng lại quá dễ dàng. Bà Vinh tỏ ra là người biết điều. Bà chỉ cần nhờ Phượng trông nom đỡ bà trong vòng ba tháng.
Người giúp bà bán hàng bị gãy chân trong một tai nạn xe gắn máy ở bên kia An Cựu. Công việc bê trễ và bà cần một người thông minh rành rẽ. Phượng không quen việc, nhưng với trình độ của Phượng nhất định Phượng sẽ giúp bà được nhiều lắm. Rốt cuộc, Phượng nhận lời sau khi hỏi ý dì Hạnh và ông bà ngoại.
Trong những ngày đầu bận rộn, bóng dáng Hoàng cùng những thắc mắc hờn ghen không còn vò xé lòng nàng nữa. Những giờ rảnh rỗi, Phượng lại chú tâm đọc sách, đọc báo. Những cuốn sách ích lợi, nổi tiếng trở thành người bạn quen của Phượng trong những khi vắng khách.
Tuần đầu tiên trôi qua nhanh chóng. Một buổi chiều thứ Sáu, trong lúc Phượng đang cắm cúi đọc một quyển sách hay thì Hoàng đến. Hoàng đi một mình, trao cho nàng tấm thiệp mời đi dự buổi trình diễn văn nghệ ở trường Quốc gia âm nhạc. Hai người nhìn nhau, Phượng cười tươi :
- Anh Hoàng đi một mình ? Tập dượt xong xuôi hết rồi chứ ? Sao anh biết Phượng ở ngoài nầy mà tìm ?
Hoàng không trả lời mà chỉ hỏi :
- Anh không hiểu sao Phượng lại chịu đi làm việc nhỉ. Bây giờ là thời gian nghỉ hè mà. Vả lại, theo anh Phượng không nên đứng bán hàng như thế này. Phượng phải làm cái gì khác hơn cơ.
Hoàng khéo nói nhưng cũng không giấu được sự miệt thị cái nghề nhỏ mọn này. Phượng biết nhưng cố làm ngơ.
- Phượng buồn quá, trông coi chút xíu giúp bà Vinh. Có gì là mệt nhọc đâu. À, bữa đó anh trình diễn những gì vậy ?
Hoàng cười lớn :
- Phượng sẽ thấy anh oai nghi tợn, nhưng bí mật…
Một vài người khách mua hàng nghe lóm câu chuyện đứng nhìn. Hoàng có vẻ tự mãn, liếc nhìn chung quanh rồi cốt ý nói to :
- Chỉ có một mình anh là nổi nhất, còn mấy diễn viên khác thì thường lắm. Thủ khoa trường Quốc gia âm nhạc chớ chơi sao.
Phượng ngắt lời Hoàng :
- Vâng, bữa đó, Phượng sẽ lại xem anh diễn xuất.
Khi Hoàng đã ra về, Phượng lại nghĩ ngợi lung tung. Không biết có nên đi không. Nhưng lòng Phượng vẫn có một tiếng kêu mạnh mẽ. Tiếng kêu của trái tim khi thấy mình cảm mến một người nào. Phượng muốn đi.
Tối hôm đó, khi về đến nhà, Phượng đưa thiệp mời và rủ dì Hạnh. Dì Hạnh mắc đi ăn đám cưới người bạn cùng sở, nên dì hẹn đi đêm thứ nhì. Bà ngoại nói Phượng đi với ông ngoại, nhưng ông ngoại lại không thích đi đêm đầu. Phượng định để dành tấm thiệp mời sang đêm sau, nhưng dì Hạnh chợt đưa ý kiến :
- Phượng đi với Minh được đó. Có Minh ngoại khỏi lo, chớ về khuya cực lắm. Đây vô nội xa lắm chớ.
Phượng không ưa, nhưng bà ngoại, ông ngoại cũng biểu đồng tình. Phượng lại nhớ đến công của Minh trong việc kiếm việc làm nên đấu dịu mời Minh :
- Anh Minh, hôm nay, Phượng mời anh đi dự văn nghệ với Phượng ở trường Quốc gia âm nhạc.
Phượng mời với vẻ trịnh trọng như người lớn, lòng cầu mong Minh từ chối. Nhưng không, Minh nhận lời vui vẻ :
- Tôi rất hân hạnh được đi với người đẹp. Hôm nay chắc có sao tốt chiếu mệnh.
Tối khai mạc, Minh đưa Phượng đi. Trên đường từ nhà đến trường Quốc gia âm nhạc, Phượng không nói với Minh nửa lời. Nàng để hồn nhớ về những buổi trình diễn của Hoàng ngày trước. Những đêm Phượng ngồi lẳng lặng dưới sân khấu nhìn theo từng bước di chuyển, từng câu nói, tưng lời ngâm của Hoàng.
- Đã đến rồi Phượng.
Phượng giật mình :
- Đến rồi ư ?
Minh mỉm cười trêu chọc :
- Phượng nghĩ gì mà ngẩn ngơ như vậy. Hay lại nhớ đến…
Phượng bực tức gắt :
- Phượng nghĩ gì mặc Phượng. Anh hỏi làm gì ? Có liên quan gì đến anh đâu ?
Minh buồn rầu nói :
- Minh xin lỗi. Đùa Phượng tí thôi, chứ có đâu từ nhà qua đây hai đứa như câm hết. Ngó bộ Minh là khắc tinh của Phượng hay sao mà khắc khẩu thế ?
Phượng quay lại :
- Anh lo gửi xe cho rồi còn đứng nói vẩn vơ. Ai bảo anh cứ cố tình trêu Phượng. Phượng đang bực mình đây.
Minh lẳng lặng không nói, gửi xe, cùng Phượng bước vào chỗ trình diễn. Người đến xem đông đúc, đèn sáng trưng. Minh bảo nhỏ Phượng :
- Cô làm ơn tươi lên một tí. Gớm, cứ như vừa mới cãi lộn xong.
Phượng nguýt Minh một cái, rồi phì cười. Nàng nhủ thầm :
- Anh chàng này cũng biết điều đáo để. Chỉ một tội… Nàng không tìm đâu ra tội của Minh.
Minh đưa cho nàng tờ chương trình. Một giòng chữ lớn in đậm đập vào mắt Phượng : Bến nước Ngũ hồ, vở kịch đặc sắc với cặp nghệ sĩ nổi tiếng, tốt nghiệp ưu hạng Quốc gia âm nhạc Saigon thủ diễn : Đức Hoàng – Thùy Linh.
Phượng mím môi. Minh mua hai gói đậu. Phượng bóp nát những vỏ đậu dòn trong tay lúc nào không biết.
Vở kịch bắt đầu. Phượng hồi hộp chờ đợi sự xuất hiện của một người. Cảnh mở đầu diễn lại nếp sống của hai cha con ông lái đò bên giòng sông vắng. Đứa con là một thôn nữ có nhan sắc mặn mà. Vai cô gái đó chính Thùy Linh diễn xuất. Người cha là một vị quan của triều đình bị cách chức vì không chịu hợp tác với giặc ngoại xâm. Hai cha con độ nhật với chiếc thuyền con chở khách sang sông. Một buổi chiều mùa thu, chuyến đò được đón tiếp một tráng sĩ hiên ngang, sang sông cầu binh diệt giặc. Vai chàng dũng sĩ do Hoàng đóng. Vẻ hào hùng và phong trần của người dũng sĩ làm Phượng hãnh diện. Phương đồng hóa Hoàng với vai trò của chàng trong vở kịch. Nàng say sưa theo dõi từng bước đi, từng câu nói, từng cái dậm chân, nhăn mặt, cách vỗ bao kiếm, khoanh tay của chàng. Không có người đàn ông nào hiên ngang oai dũng hơn nữa. Phượng như đặt vào giấc mơ và cứ như thế cho đến khi màn thứ nhất hạ.
- Anh Minh, Phượng thấy Hoàng diễn hay quá. Anh có thấy vậy không ?
- Ừ hay, nhưng Hoàng chỉ mới diễn xuất có một phần, màn sau đòi hỏi nhiều diễn xuất hơn, chờ xem.
Màn thứ hai của vở kịch tiếp diễn. Chàng tráng sĩ bị kẻ thù ngăn chận bước đi. Kẻ thù của chàng cuối cùng đã nằm xuống trước đường kiếm thần sầu của chàng dũng sĩ. Và đoạn kết là chàng dũng sĩ chấp nhận mối tình giữa chàng và cô lái đò. Cái chết của vị liệt tướng trung thần đã đưa cô lái đò đến gần chàng dũng sĩ. Hai người dìu nhau qua sông khi bình minh lố dạng.
Đoạn kết bi thảm làm cho nhiều nữ khán giả rơi lệ. Phượng cũng rưng rưng muốn khóc. Nhưng những giọt nước mắt trong lòng nàng chảy nhiều hơn bên ngoài. Phượng khóc không vì vở kịch bi thảm. Nhưng nàng xót xa vì thấy niềm mơ ước của mình càng ngày càng xa tầm tay với. Hình ảnh Hoàng và Linh trên sân khấu, tay trong tay, mắt nhìn mắt, âu yếm mỉm cười với nhau làm Phượng đau đớn lạ lùng. Nàng ghen với cảnh diễn xuất của hai người. Không, không phải vậy. Không Phải Phượng ghen, mà nàng khổ tâm vì thấy mình càng ngày càng thua thiệt.
Phượng buồn rầu đứng lên bảo Minh :
- Anh Minh đưa Phượng về đi.
Bỡ ngỡ một giây, nhưng hơi vui thích, Minh đề nghị :
- Phương quên cả rồi. Hoàng và Linh cùng các bạn đang chờ mình đến chúc mừng đó.
Phượng trầm ngâm một lát nhưng đành dối lòng :
- Vâng, nên lắm. Mình ra ngoài cho mát để chờ họ đi anh Minh.
- Hay Phượng đứng đây để Minh đi tìm Hoàng.
Minh chạy loáng đi. Một lát sau, Minh trở lại cùng với Hoàng. Lạ thật, khi vừa thấy Hoàng, bỗng dưng Phượng hân hoan quên mất những giận hờn. Phượng cứ rắp tâm khi có mặt Hoàng sẽ không thèm nói gì cả. Nhưng bây giờ, Phượng lại là người nói trước :
- Hôm nay, anh Hoàng diễn xuất hay quá, hay hơn tất cả những lần anh thủ diễn trước đây.
Câu khen ngợi của Phượng làm Hoàng vui thích lắm. Chàng cười, không giấu được nét tự hào :
- Thật không Phượng ? Nhưng hôm nay, Hoàng cố gắng rất nhiều đó.
Minh xen lời :
- Không, thành thật mà xét, đêm nay, anh Hoàng đóng vai dũng sĩ xuất sắc lắm. Cả chị Thùy Linh nữa. Hai người đóng cặp thật tuyệt.
Phượng khó chịu nhìn Minh, trong khi Hoàng vỗ vai Minh cám ơn. Phương nói mát :
- Hay nhất là câu nói sau cùng đó. Bến nước Ngũ hồ đang chờ ta xây đắp lại mối duyên tình lỡ dở. Hay thật hay.
Minh khỏa lấp :
- Để đánh dấu thành công hôm nay, tôi mời anh đi ăn bánh khoái Thượng Tứ đi. Gần đây thôi, thẳng một lèo là tới.
Hoàng hoan nghinh một đề nghị hay. Cả ba định đi thì Hoàng chợt kêu lên :
- Còn Linh nữa, rủ cô bé đi chứ, không lại giận bảo mình xấu tính.
Phượng lấy làm tiếc sao mình không từ chối bữa ăn để khỏi nghe Hoàng nói mấy lời đó. Hoàng chạy đi kiếm Linh. Phượng định trách Minh mấy câu, nhưng nàng thấy không ổn nên thôi.
Khuôn mặt chưa gột hết lớp son phấn, Linh theo Hoàng ra, cả bốn người chất lên hai cái xe gắn máy. Linh tự nhiên leo lên yên sau của Hoàng. Phượng cúi mặt nhìn gót giày mình dí trên thảm cỏ.
Nhưng bữa ăn lại vui vì lối pha trò có duyên của Minh. Anh chàng không biết vô tình hay cố ý đã ngồi sát Linh và để Hoàng ngồi kế Phượng. Bên cạnh Hoàng, Phượng thấy phấn khởi và vui hơn. Nàng không thể hiểu được tâm trạng biến đổi bất chợt của mình. Phượng chỉ biết mình hạnh phúc biết bao, chưa có giờ phút nào hạnh phúc như hôm nay. Minh giành tiếp Linh một cách cố ý, và Hoàng gắp bỏ cho nàng từng lá rau thơm, từng lát khế chua. Phượng sống lại với những ngày còn ở Saigon . Không có gì mất mát cả. Chỉ có tâm hồn mình hay nghĩ ngợi bâng quơ thôi. Phượng vui sướng nhắc lại một kỷ niệm đẹp ở Saigon :
- Anh Hoàng còn nhớ không, hôm lễ Giáng sinh năm ngoái anh đã đóng một vai trò tương tự như vở kịch này ở trường âm nhạc Saigon . Vai chàng tráng sĩ…
Hoàng ngắt ngang lời Phượng để kể lại vai trò đắc ý nhất của mình. Chàng thao thao bất tuyệt như Phượng đã chạm phải dây đàn ý của Hoàng.
- Tương lai của Hoàng sẽ rực rỡ lắm.
Minh nói trong khi môi chàng điểm một nụ cười nửa miệng. Phượng khó chịu nhìn Minh. Anh chàng nầy không giữ lịch sự gì cả. Nàng tưởng Hoàng sẽ cụt hứng vì lối nói như mỉa mai của Minh. Nhưng không, Hoàng có vẻ tự mãn với câu khen ngợi đó. Chàng tiếp tục nói, tiếp tục đề cao mình lên. Hoàng khoe là chàng sắp được đóng phim, ông bầu Long hứa như vậy và chàng tin rằng trong lãnh vực điện ảnh, nhất định chàng sẽ thành công, sẽ trở thành một tài tử lớn.
Linh nhìn Hoàng cười lẳng :
- Khi nào thành đại tài tử thì nhớ đến em nghe.
- Em là tài tử lớn nhất rồi còn gì nữa. Đẹp như em có…
Hoàng bỏ lửng câu nói vì bắt gặp cái nhíu mày của Phượng. Chàng đánh trống lảng :
- Ông bầu Long xem bộ mến gia đình Phượng ghê.
Minh cười chen vào :
- Có lẽ cũng tồn cổ như ông ngoại Phượng đấy mà.
Phượng nguýt Minh một cái dài :
- Chỉ được cái nói…
Linh bỏ đũa xuống sau cùng, thở một hơi dài khoan khoái khen ngợi :
- Bánh ngon thật. Giá bao tử mình lớn hơn một tí nữa. À, sao tụi mình không đi Lăng một bữa thử xem nào. Ngày mai, ban kịch được quyền nghỉ xả hơi trọn ngày mà.
Hoàng quay sang Phượng và Minh :
- Ngày mai Phượng và anh Minh đi lăng Tự Đức với chúng tôi nhé. Phượng nhất định là đi với anh rồi. Còn anh Minh ?
Minh nhìn Phượng. Phượng mím đôi môi hồng, mắt ánh lên một thoáng bực bội. Những câu nói tầm thường của Hoàng đã ám ảnh tâm trí Phượng. Nàng bất giác muốn từ chối.
- Không, Phượng không đi được với anh, vì ngày mai, Phượng phải trông coi cửa hiệu sách giúp bà Vinh.
- Bỏ quách đi cho xong. Làm gì công việc nhàm chán đó.
Phượng mỉa mai :
- Anh thích thay đổi và sinh động nên mới dễ chán, chứ Phượng thì trái lại.
Minh kín đáo nhìn Phượng mỉm cười. Chả nhẽ giấc mộng của cô gái mới lớn này bây giờ bắt đầu rạn nứt rồi chăng ? Chờ xem. Minh vui vui với ý nghĩ tràn hy vọng đó. Chàng nhìn Phượng âu yếm và thấy mình bao dung.
*
Những áng mây đã hồng ở phương Đông. Tiếng chim ríu rít trong buổi bình minh đầu mùa hạ. Lá xanh mướt còn óng chuốt hơi sương. Bầu không khí khoảng khoát dịu dàng gây cho người ta cảm giác thoải mái, dễ chịu. Phượng đứng thẳng người ngoài bao lơn, căng ngực hít vào một hơi dài. Máu nóng chảy rần rật trong huyết quản. Phải làm một cái gì sáng nay chứ. Phương chợt nhớ lại :
- Chết thật, sáng nay nhận lời đi dạo xa với Minh.
Nàng nhìn đồng hồ. Có tiếng huýt gió của Minh ở phòng ăn. Bài Nhạc Tuổi Xanh. Phượng chạy vào phòng, chọn một bộ quần áo vừa ý nhất. Khi soi gương chải tóc, Phượng chợt giật mình ngẩn người.
- Ủa, sao hôm nay mình vui thế ? Đi với Minh. Mình không ghét anh chàng này à ?
Nhưng Phượng mỉm cười một mình. Nàng tiếp tục chải tóc để quên đi câu thắc mắc khó trả lời này.
- Hôm nay, cháu đi mô mà sửa soạn sớm rứa ?
Bà ngoại bước vào phòng, miệng nhóp nhép nhai trầu.
- Thưa ngoại, sáng nay, anh Minh rủ con đi lăng Tự Đức. Con định xuống xin ngoại đây.
- Ừ, đi với ai chứ đi với Minh thì ngoại đâu có cấm. Có nó, ngoại khỏi sợ chuyện nầy chuyện khác. Nhưng đi thì cũng phải về cho sớm nghe.
- Vâng ạ.
Phượng đem theo một cái xách tay nhỏ bằng vải để đựng ít đồ ăn trưa. Minh đã xong từ bao giờ đang bách bộ chờ nàng ngoài sân cỏ.
- Gớm, chờ đàn bà bằng chờ cả chục đàn ông.
Phượng háy một cái dài :
- Biết vậy, Phượng để anh chờ thêm vài tiếng đồng hồ nữa.
Minh cười, đạp máy chiếc xe honda. Chàng nói vói :
- Cái xe của tôi nó đang khóc đây này.
Phượng cười vui. Cả hai trở ngược lên Nam Giao, trực chỉ lăng Tự Đức. Trên đường đi, cả hai nói chuyện về ông bà ngoại. Minh nhận xét :
- Minh thấy hai ngoại Phượng vui ghê. Hai ông bà đã già mà thỉnh thoảng vẫn còn cãi nhau. Ông nói gà, bà nói vịt. Cãi nhau rồi lại huề nhau. Phượng có bao giờ để ý đến việc cãi vã thú vị ấy chưa?
- Mới đầu, khi gặp ngoại, Phượng tưởng ngoại khó lắm. Đâu ngờ, đó chỉ là bề ngoài, còn bên trong thì khác. Hai ngoại thương yêu nhau, khắng khít với nhau lắm. Phượng cho rằng tình yêu đó được biểu lộ đặc biệt bằng chính những cuộc cãi vã vui nhộn và sống động. Chứ nếu hai ngoại cứ bình lặng sống như vậy thì chả khác nào hai chiếc bóng.
Nghe Phượng luận bàn, Minh mỉm cười một mình. Gớm, mới đó mà đã nghĩ ngợi như một bà cụ non. Minh kiếm một câu trêu Phượng :
- Phượng nói như một bà già ngồi gẫm chuyện đời.
- Anh thích diễu Phượng lắm à ? Phải rồi, Phượng già nên bao giờ cũng chịu thua những người trẻ như anh.
Nói xong câu đó, Phượng cười dòn. Minh cũng vậy. Chàng cảm thấy Phượng đang thay đổi. Một chút thay đổi của tuổi trẻ chưa kịp nhận định bằng lý trí sắc bén mà chỉ chấp nhận bằng cảm giác bén nhậy. Thật, sau khi biết khổ, người ta già dặn hơn lên.
Trở lại vấn đề hai ngoại, Minh hỏi Phượng :
- Minh thấy hai ngoại không dư dả gì cho lắm. Thế tại sao hai ngoại không bán phắt miếng đất sau nhà ? Đã xa tít lại không trồng trọt được gì. Có người mua với giá cao mà ngoại không chịu, lạ thật.
- Anh không biết, đất nhà ngoại là đất hương hỏa của tổ tiên mấy đời.
- Nhưng bà ngoại muốn bán đó, bởi giữ cũng vô ích, trong khi nhà bị hư bếp, hư mái mà ngoại chưa sửa được, vì không đủ tiền.
- Phượng nghĩ là ông ngoại không thích bán chác đất hương hỏa bởi thế là phạm tội với ông bà. Thứ hai là ông ngoại muốn giữ cái bề thế, gia phong của một gia đình nề nếp. Không muốn để thiên hạ bêu rêu cái suy sụp của gia đình.
Minh thắc mắc :
- Nhưng ba má Phượng đủ để chu cấp cho ông bà phải không ?
- Ba má Phượng có nói với ông bà ngoại, nhưng ngoại nhất định không chịu. Ngoại nói làm như vậy có nghĩa như ăn bám vào con cái, người ta khinh.
- Khó quá nhỉ. Thế sao Phượng không khuyên ông bà ngoại ?
Phượng cười nhẹ :
- Làm sao khuyên được. Ông bà ngoại cứng rắn quá.
- Thì Phượng làm duyên nè, cười làm nũng nè, vòi ngoại nè, như vậy ông ngoại sợ quá phải bằng lòng chứ gì.
Minh cười. Phượng giận dỗi đỏ mặt hét :
- Anh chọc quê Phượng hai lần rồi nghe chưa. Không thèm nói chuyện với anh nữa.
Mặc cho Minh xin lỗi, năn nỉ, Phượng nhất định không nói câu nào. Minh cố chọc cười, cố lạng xe để Phượng sợ, phải nói, nhưng Phượng nhất quyết mím môi im lặng.
Minh cười thầm. Được rồi, để xem Phượng có chịu thua hay không. Từ đó, suốt dọc đường đi, Minh nhất định không nói câu nào. Từ đầu xa, cái chóp của lăng Tự Đức thấp thoáng qua hàng cây rậm. Bỗng dưng Minh dừng xe lại. Chàng dáo dác nhìn ngang nhìn dọc, rồi nói một mình :
- Chết mất, quên đường rồi. Làm sao đây ?
Con đường đất đỏ tẽ ngang qua lối kia. Minh định đâm xe vào. Phượng tức quá la lên :
- Anh này chả thông minh mà cũng chẳng có mắt mũi gì cả. Lăng trước mắt mà không thấy.
Minh bỗng bật cười lớn, cười rũ rượi. Một thoáng, Phượng chợt hiểu, nàng la lên :
- Trời ơi, anh lừa Phượng.
Nàng nhéo vào lưng Minh một cái đau điếng.
- Đàn bà thua, luôn luôn thua đàn ông mà.
Phượng ậm ừ :
- Hứ, thua. Chỉ được tài lừa.
Chiếc khải hoàn môn rêu phong dẫn vào lăng Tự Đức nứt nẻ, và đầy các loại dương xỉ. Một nhóm hướng đạo sinh cũng vừa trờ tới, họ cắm trại và ăn trưa ở tại lăng. Minh mừng rỡ :
- Đỡ buồn  mà cũng đỡ sợ nữa.
Cả hai tiến vào bên trong. Qua khúc sân rộng, hai hàng sư tử đá lặng lẽ đứng chầu. Những chiếc đỉnh đồng đen ngạo nghễ từ một thời vàng son xa thẳm. Chiếc hồ sen rộng uốn khúc và ngôi nhà thủy tạ im lìm. Dấu chân vua chúa nào đã ngồi đây hóng mát. Cửa vào ngôi nhà chính trong lăng đóng im ỉm. Minh giải thích :
- Ngày trước, người ta mở cửa thường xuyên để mọi người được vào trong xem những vật dụng cổ xưa của nhà vua. Nhưng có nhiều đồ quý bị người xem đánh cắp nên từ đó không ai được vào nữa trừ phi có giấy tờ của sở du lịch.
Phượng ngồi vắt vẻo trên chiếc cầu bắc ngang hồ, nhìn xuống mặt nước xanh tối vì rong. Những cánh sen nở sớm tỏa lan chung quanh một mùi hương êm dịu. Đầy hồ, những búp sen nõn tím nổi bật bên những bản sen xanh.
- Anh Minh nè, đây có phải là sen đã mọc từ thời vua Tự Đức ?
Minh mỉm cười. Chàng trở nên một giảng viên của phòng du lịch dẫn giải từng chi tiết một, những giai thoại trong công tác xây cất lăng Tự Đức. Từ chuyện cái hồ sen, đến những viên gạch lót đều đặn trên nền sân rộng. Từ mái ngói cong đến những vật dụng trang hoàng cho lăng, về một cái lăng thật nào đó ở một miền hẻo lánh đìu hiu, chứ không là ngôi nhà mồ đồ sộ này.
Dấu vết của một thời vàng son làm Phượng mê mải nghe. Văng vẳng giọng ngâm của một hướng đạo sinh :
Lối xưa xe ngựa hồn thu thảo
Nền cũ lâu đài bóng tịch dương…
Lời ngâm lướt thướt theo gió, là đà trên mặt hồ im lặng. Khung cảnh trang nghiêm u tịch càng làm Phượng đắm chìm trong thế giới mù khơi nào trước.
- Sáng nay, giá có dì Hạnh đi với tụi mình thì thích nhỉ.
Giọng Minh như một cái lay nhẹ. Phượng đưa chân khuấy mặt hồ :
- Nhưng dì cổ quá đi, đi với dì đến những nơi như thế này chắc dì không chịu được. Dì chỉ thích đi đâu một lát rồi về ngay, áo quần phải chỉnh tề. Gớm, đi dạo núi mà dì ấy cũng thượng cái áo dài cho được.
Minh nghiêm nghị nhìn Phượng :
- Phượng không nên nói thế. Đừng nhận xét một cách phiến diện như vậy.
Phượng ngạc nhiên nhìn Minh. Gớm, anh chàng này sao bỗng dưng nghiêm nghị quá đi mất. Nhưng nàng cũng nói tiếp ý nghĩ thật của mình :
- Chứ Minh không thấy sao. Thấy Phượng đứng nói chuyện lâu với anh Hoàng, dì cũng khó chịu. Thấy Phượng nói chuyện với một bạn trai mới quen, dì cũng rầy. Dì cứ làm như là ông ngoại. Đôi khi Phượng nghĩ chắc dì chưa biết yêu ai nên tỏ vẻ khó khăn.
Minh lắc đầu :
- Phượng thật lầm lẫn. Dì Hạnh không đến nỗi như vậy đâu. Sở dĩ mà dì Hạnh không thích để Phượng nói chuyện với Hoàng nhiều là vì…
Minh im lại kịp, chàng sợ mình lỡ lời.
- Vì sao anh nói tiếp đi.
Minh gật đầu :
- Được rồi, Minh chỉ nói để Phượng biết là dì Hạnh cũng còn yêu được, còn hấp dẫn, còn trẻ trung lắm. Phượng nhớ ông bầu Long chứ. Ông ấy đã đặc biệt để ý đến dì Hạnh đó. Mà hình như dì Hạnh cũng vậy nữa. Minh thấy hai người trò chuyện tương đắc và… và dễ thương lắm.
Phượng mỉm cười ngu ngơ, rồi ngẩn người :
- À há… hèn gì. Phượng nghi ngờ vậy mà cũng trúng. Nhưng ông Long nghệ sĩ, tân tiến vậy mà thương dì Hạnh được sao ?
Minh cười chế giễu Phượng :
- Trời ơi, khi yêu trái ấu cũng tròn, trái bồ hòn cũng ngọt. Như Phượng, Phượng biết chứ…
Phượng biết Minh có ý ám chỉ Hoàng. Nàng lảng sang chuyện ban đầu :
- Nhưng đó là Phượng nói những cảm nghĩ thành thật của Phượng về dì Hạnh, nếu anh thấy có điểm sai lầm, anh cứ nói tiếp để Phượng hiểu nhiều hơn.
Minh ngây người trước câu nói dễ thương của Phượng. Chưa bao giờ chàng được Phượng nói những lời đẹp như hôm nay. Minh như người câm, nhìn Phượng nồng nàn. Phương ngượng quá, nhắc khéo :
- Kìa, anh Minh…
Minh thở một hơi dài, nói một câu không ăn nhập gì với câu hỏi của Phượng :
- Phượng dễ thương thật. Minh thật hân hạnh khi được quen với Phượng…
Phượng đỏ mặt, nhưng nàng không giận Minh mà trái lại cảm thấy vui vui :
- Phượng cứ tưởng anh ghét Phượng chứ. Bồng bột, ích kỷ, lại vô lễ, bất lịch sự.
Phượng cố ý nói đến những cử chỉ của nàng đối với Minh khi mới gặp nhau. Minh cười nhẹ :
- Nhưng Phượng có tính tình thật dễ thương, và nhất là thành thật. Lại… đẹp nữa…
- Anh Minh bắt đầu nịnh Phượng đấy à. Thôi cho tôi xin…
- Minh nói thế mà Phượng cho là nịnh à. Người ta nói chuyện nghiêm trang đứng đắn như thế này mà.
- Anh mà nghiêm trang… Phượng nghi quá.
- Vậy Phượng nhận xét Minh ra sao ?
- Thôi, cho Phượng xin anh. Phượng đâu phải là nhà phê bình. Bỏ chuyện đó đi. Bây giờ anh đưa Phượng ra phía sau lăng đi. Đến chỗ hướng đạo sinh cắm trại kìa. Họ đang nấu cơm. Đi đi anh.
Minh đứng dậy, nhưng chàng làm một cử chỉ ngăn Phượng đi. Mắt nhìn thẳng vào mắt Phượng, Minh hỏi nhỏ :
- Minh sẽ đưa Phượng đi, nhưng Phượng trả lời câu hỏi của Minh đi, rất thành thật nghe.
Phượng nhìn Minh. Nàng bỡ ngỡ một chút rồi lấy lại được bình tĩnh ngay. Nhận xét về Minh. Phượng nghiêm trang nói :
- Phượng không có nhận xét về anh, hay nói khác hơn, Phượng chưa dám xác định, bởi vì từ trước đến nay, với anh Phượng có một cái nhìn lệch lạc. Nhưng bây giờ, Phượng chỉ muốn nói với anh là anh đã làm cho Phượng mến được anh rồi đó.
Nàng như rực rỡ hơn trong không gian. Minh cười rất tươi, Phượng cười theo. Cả hai đi về nơi có tiếng reo đùa.
*
Cơn mưa tươi mát buổi sáng xóa nhòa bao oi nồng khó chịu của những ngày nắng bức kéo dài hơn tháng nay. Phượng thu mình nhỏ bé ngồi trong quầy sách, nhìn mông lung ra đường. Sông Hương trước mặt lờ mờ, sau màn mưa bụi trắng xóa, khúc quanh dẫn qua cầu Tràng Tiền lướt thướt những tấm áo mưa xanh đỏ của các học sinh vội vã đến trường. Phượng đưa tay che miệng ngáp, một chút nước mắt ứa ra làm nàng thấy dễ chịu. Mưa thế này thì ai mà đi dạo phố. Phượng thầm nghĩ. Mà đúng như lời nàng dự đoán. Sáng nay, tiệm sách bác Vinh vằng khách hàng cho đến trưa. Khi Phượng sắp nghỉ ngơi, thì ông ngoại đến. Thật là một chuyện hi hữu vì từ trước đến giờ ông ngoại nàng ít khi đi chơi xa, nhất là đến một tiệm sách như tiệm của bác Vinh vào một ngày mưa lớn thế này. Chắc chắn là phải có một điều gì quan trọng.
- Chào chị Vinh, cháu Phượng làm việc ở đây xem hợp quá nhỉ. Trông giống y một cô bán hàng chuyên nghiệp.
Phượng cải chính :
- Ngoại thì chỉ hay khen cháu thôi, cháu mà giỏi dang gì, chỉ đến phá phách bác Vinh thì có. Ngoại thử hỏi bác cho xem.
Bác Vinh nhìn Phượng cười :
- Cháu Phượng khiêm nhường quá đi thôi, không khéo bác bắt cháu ở luôn đây đó.
Xây qua ngoại bác tiếp :
- Từ ngày cháu nó đứng bán sách, tiệm này đông khách hẳn ra không hiểu vì nguyên nhân nào.
Cả ba cùng cười lớn. Tuy bác Vinh không nói ra lý do dập dìu tài tử giai nhân lui tới tiệm sách của bác từ ngày Phượng đến làm ở đây, nhưng mọi người đã ngầm hiểu nguyên nhân đó rồi.
Vài mẩu chuyện thời sự thông thường giữa bác Vinh và ông ngoại Phượng chuyển dần sang vấn đề mua bán đất đai. Bác Vinh khơi chuyện trước :
- Sao anh không chịu bán quách miếng đất dư sau vườn để kiếm một ít tiền chi phí cho gia đình trong thời buổi đắt đỏ này.
Ông ngoại xua tay :
- Không, nhất định là không. Chị nghĩ coi, có đời thuở mô con cháu lại đem đất tổ tiên mà bán cho người ngoại tộc. Thà tôi cho bà con còn hơn.
- Anh nói cũng có lý, nhưng thực tế hơn thì anh nên nghĩ đến mình một chút. Sự đầy đủ vật chất trong khoảng thời gian sau cuối của đời người sẽ làm mình thấy thoải mái hơn.
Ông ngoại lắc đầu, ánh mắt hơi quắc :
- Thôi chị đừng khuyên tôi nữa. Không ai lay chuyển được ý định của tôi mô. Tôi có lý riêng của tôi cũng như chị nói theo ý nghĩ của chị. Xin chị chớ đề cập đến chuyện nớ nữa.
Bác Vinh khẽ nhìn Phượng. Nàng vờ nhìn ra đường phố tuy nãy giờ nàng để tâm theo dõi câu chuyện. Mưa kéo dài lê thê, không khí dịu hẳn lại.
- Phượng, gọi cho ngoại một chiếc xích lô.
Phượng quay sang :
-Ngoại về à, sao ngoại không ở lại chơi một tý đi, mấy thuở ngoại đến thăm bác Vinh.
Ngoại đứng dậy, vói tay lấy chiếc dù ướt sũng dựng trong góc nhà :
- Thôi để ngoại về.
Phượng chạy ra cửa, nhoài mình ngoài mưa nhìn về phía đầu cầu Gia Hội :
- Để cháu kiếm xe cho ngoại.
Ngoại ra về với vẻ không vui. Phượng thầm nghĩ chắc ngoại đang buồn vì không ai hiểu được ngoại kể cả người bạn già quen thân. Từ bấy lâu nay, ngoại đã bực tức rất nhiều vì dư luận lối xóm muốn xen vào các quyết định của ngoại. Chính bà ngoại cũng trở thành kẻ đối lập với ngoại mỗi khi hai người nói đến chuyện giữ hoặc bán mảnh đất tổ tiên ấy.
Bác Vinh đến bên nàng :
- Hình như ông ngoại cháu giận bác ?
- Không đâu bác, tính ngoại cháu xưa nay vẫn vậy, ngoại cháu chả mấy khi ưa nghe ai nhắc đến việc bán mảnh vườn đó.
Bác Vinh nhìn thẳng vào mắt Phượng :
- Phượng, bác nghĩ rằng hiện giờ chỉ còn có một người có thể lay chuyển được ý định sắt đá của ngoại cháu.
Phượng ngạc nhiên :
- Thưa bác, tất cả mọi người trong thân quyến đều đã thất bại khi khuyên ngoại. Ngoại không nghe ai cả mà.
- Nhưng cháu chưa khuyên ngoại.
Bác Vinh âu yếm nắm lấy tay Phượng. Nàng bỡ ngỡ :
- Cháu ?... Người bác muốn nói là… cháu ư ?
Bác Vinh cười nhẹ :
- Có gì đâu cháu. Ngoại cưng cháu lắm mà. Hãy gợi lên trong hồn ngoại những kỷ niệm êm đềm của thời niên thiếu xa xôi. Dĩ vãng ấm nồng của tuổi trẻ đã qua sẽ sống lại trong thâm tâm ngoại và làm ngoại bớt khó khăn hơn.
- Nhưng làm cách nào thưa bác ?
- Hãy đưa ngoại đi viếng một thắng cảnh nào đó. Có lẽ lâu lắm rồi, ông ngoại chưa có dịp thong dong đi dạo chơi đó đây. Cháu thử ngỏ lời mời ngoại đi chơi và luôn dịp khi chỉ có hai ông cháu và tâm hồn ngoại đang mở rộng trước cảnh trời nước bao la, cháu lựa lời khuyên ngoại, bác tin chắc là cháu sẽ thành công.
Buổi chiều, Phượng trở về nhà với ý định sẽ làm theo lời bác Vinh. Nàng hy vọng. Vào đến ngõ, Phượng nghe có tiếng cười nói ồn ào ở phòng khách. Phượng lén nhìn vào. Ông ngoại Phượng đang trò chuyện vui vẻ với hai người bạn. Bà bếp đang bưng bình thủy nước sôi châm thêm trà từ dưới bếp đi lên, ghé nói nhỏ vào tai Phượng :
- Có gì mà cháu nhìn dữ rứa ?
Phượng quay lại cười :
- Hai ông khách nào mà lạ quá thế bà ?
- Bạn của ngoại đó, đã lâu mới trở lại thăm ngoại.
- Ước gì mấy người bạn già ấy cứ đến thăm ngoại hoài, chắc ngoại sẽ vui và đỡ nghiêm khắc đi bà bếp nhỉ.
- Thôi cô ơi, đừng có mớ. Biết họ có làm cho ngoại khuây khỏa không hay chỉ tổ làm cho ngoại bực tức thêm thôi.
Có tiếng gọi của bác đưa thư ngoài cổng. Phượng vứt vội chiếc xắc trên bàn và chạy ra. Một loáng, nàng trở vào với một lá thư và tờ điện tín. Thư của Trinh, bạn nàng và điện tín của dì Hạnh.
- Dì Hạnh ơi, có điện tín của dì nè.
Gương mặt của dì Hạnh nhô ra trên cầu thang :
- Điện tín hả ? Của ai rứa ?
Phượng nhảy nhảy như con sóc, la to :
- Bí mật, bí mật, dì mua lại cháu đi, hai chục đồng thôi. Cháu lấy rẻ mà.
Dì Hạnh chạy nhanh xuống củng vào đầu Phượng :
- Nì, nhỏ nhỏ với, làm chi mà kêu ầm lên rứa. Đưa đây dì.
Phượng xòe tay ra :
- Hai chục đã.
Dì Hạnh nguýt :
- Thủng thỉnh đã chớ, rồi lên phòng dì cho. Lớn đầu rồi mà thiệt như con nút.
Phượng đưa điện tín cho dì rồi xé thư Trinh ra xem. Trinh bảo Trinh nhớ Phượng ghê lắm và mong thời gian chóng qua, hè mau tàn để Phượng trở vào Saigon đi học lại cùng Trinh.
- Phượng – Dì Hạnh vỗ vai nàng – Đố cháu biết, ai gửi điện tín cho dì ?
Phượng nhíu mày ra chiều suy nghĩ, một giây nàng reo lên :
- A, cháu đoán ra rồi, điện tín của bồ dì phải không ?
Dì Hạnh thoáng đỏ mặt, đập vào lưng Phượng :
- Con nhỏ này thiệt vô duyên. Ăn với nói, không giữ gìn ý tứ chi cả. Coi chừng dì mét cậu Minh cho xem.
- Thôi dì ơi, đừng có mách lại với Minh, tên đó hay trêu cháu lắm, cháu không thèm chơi đâu. Dì cho cháu xem đi.
Điện tín của ông Long gởi dì Hạnh, hẹn ngày trở lại thăm dì. Phượng nghĩ đến Minh, kể ra anh chàng cũng có óc nhận xét tinh tế. Dì Hạnh và ông Long đã gặp cú sét ái tình trong lần gặp gỡ đầu tiên. Dì Hạnh như một đóa hoa chậm nở mong chờ làn sương xuống, và ông Long là giọt sương đó. Hơi mát lạnh của tình yêu đã khiến đóa hoa tâm hồn dì Hạnh bừng cánh, dù muộn màng, nhưng vẫn còn hơn những tháng ngày vò võ, ôm nỗi cô đơn nhìn tuổi trẻ đi qua. Phượng nhìn dì Hạnh, dì vẫn còn đẹp, nét thanh xuân chưa phai mờ trên gương mặt trắng trẻo của dì, chiếc mũi thẳng, cái miệng có duyên và đôi mắt tròn long lanh lôi cuốn. Có lẽ ông Long đang rơi dần vào hai vực thẳm hồ thu kia.
- Làm chi mà cứ ngó dì hoài rứa Phượng ?
Phượng cười. Nàng định trêu dì một câu cho vui, nhưng rồi im luôn. Nàng nghĩ đến những cử chỉ không đẹp của nàng đối với dì Hạnh từ trước đến nay và thấy ân hận không cùng.
*
Chiều nay, Phượng xin phép bác Vinh về sớm, nàng định đi dạo mát một vòng rồi thả bộ đến chợ Đông Ba mua một ít hàng vải cho nàng và cho dì Hạnh. Gió nhẹ lùa qua mái tóc, mơn man tà áo. Chiều dần xuống trên công viên Nguyễn Hoàng thật êm ả, nắng nhạt và ấm, không khí thanh thoát sau cơn mưa ru hồn người dễ chịu. Phượng băng qua đường, nàng đi thơ thẩn theo bờ sông, cỏ cây xen lối xanh tươi, những giọt nước mưa ban sáng còn đọng long lanh trên phiến lá, soi ánh nắng chiều, lung linh những hạt ngọc vàng nhỏ. Một cơn gió thoảng qua, từng hạt vàng rơi vỡ. Phượng xót xa nghĩ đến tình yêu đơn phương của mình. Bao mến thương đầu đời trót trao đi, Phượng mới đau đớn nhận thức rằng mình đã đặt tình cảm không đúng chỗ. Hoàng, ngoài gương mặt khôi ngô, dáng dấp phong nhã, anh ta không có gì cho Phượng cả. Một tâm hồn rỗng tuếch. Nơi Hoàng, chỉ có sự tham lam ích kỷ và lợi dụng. Phượng đã nhìn xuyên qua được, sau lớp son tô rực rỡ bên ngoài, phần còn lại là tấm gỗ đã rữa mục. Phượng thở dài. Nàng hồi tưởng lại những vui buồn xảy ra từ ngày nàng bước chân đến Huế, tất cả đều trôi qua như một giấc mơ dài. Nàng phải đi, nàng phải rời xa thành phố cổ kính đầy vẻ tịch liêu này. Tâm hồn nàng đang xao động mạnh, nàng không thích nhìn mãi giòng sông Hương u hoài lặng lờ xuôi chảy, tiếng chuông chùa Diệu Đế mỗi chiều ngân nga xoáy mạnh vào lòng u buồn người ra khỏi bến mê. Phượng còn trẻ, đời nàng còn dài, nàng vẫn hằng ao ước có một sự thay đổi nào đó xảy ra trong cuộc sống, trong tâm tư, thật êm đềm, thật diệu vợi như trong chuyện thần tiên, như chàng hoàng tử ngày xưa phá lối vào rừng đánh thức công chúa bình minh đang say giấc điệp giữa trời nhạc tưng bừng, muôn chim ca múa. Nhưng mơ mộng đó không bao giờ đến với Phượng. Hoàng không phải là vị hoàng tử can trường đó. Trong một giây phút oán giận, Phượng nghĩ đến Hoàng như một loài quỷ dữ hiện đến phá hoại cuộc sống vô tư của nàng. Sự bước đi của Hoàng ra khỏi tim Phượng là một đổ vỡ khó hàn gắn. Lần đầu tiên Phượng đã khóc thầm vì một người con trai.
- Phượng, Phượng, đi đâu mà ngẩn người ra thế ?
Phượng giật mình quay lại. Hoàng đang ngồi trên chiếc honda dựng sát bên lề đường, cười thật tươi.
Phượng thoáng chút bối rối :
- Kìa anh Hoàng, lâu ngày ghê mới gặp lại anh.
- Tại Phượng không gặp chứ anh vẫn ở nhà tập dượt đều. Chán quá Phượng ơi, không biết tình trạng nầy còn kéo dài cho đến bao giờ ?
- Vậy đến khi nào anh Hoàng mới nghỉ tập dượt để đóng phim cho ông Long ?
Hoàng cắn môi dưới, mắt nhìn đăm đăm phía trước có vẻ bực tức :
- Thôi, Phượng đừng nhắc đến tên đó nữa, càng nghĩ đến ông Long anh càng tức ổng kinh khủng. Nghe đâu ông ta về Saigon hai ba tuần gì đó, thế mà ổng không một lời tin cho anh biết.
Phượng ngạc nhiên :
- Thật vậy sao ?... À, mà ông Long cũng sắp trở lại Huế rồi đó.
Hoàng nhìn Phượng :
- Sao Phượng biết ?
- Vừa rồi, ông có đánh điện tín cho dì Hạnh của Phượng đó. Độ hai ba ngày nữa thôi, ông sẽ đến Huế lại.
- Thật ông Long sắp trở lại Huế không ? – Hoàng hỏi Phượng đầy vẻ nghi ngờ.
Phượng hơi giận :
- Đã bao giờ Phượng nói dối với anh chưa ? Anh tin đi, thế nào ông Long cũng ghé nhà Phượng trước tiên mà.
Hoàng đưa tay vuốt lại mái tóc :
- Xin lỗi Phượng. À, khi nào ông Long đến nhà Phượng nhớ tìm cho anh biết. Anh muốn bỏ đi những vở kịch cũ cứ diễn đi diễn lại hoài đến phát ngấy. Anh sẽ bàn lại với ông Long về lời hứa của ổng là mời anh làm diễn viên cho cuốn phim sắp quay của ổng.
- Theo Phượng nghĩ, anh đã đạt đến mức vinh quang về kịch nghệ, thì dại gì anh lại bỏ đi để bước sang một lãnh vực khác, biết anh có thành công không ?
Hoàng cười, hàm răng và đôi môi hồng lơi lả :
- Anh vẫn luôn luôn muốn có sự thay đổi, Phượng.
Phượng nhìn Hoàng thật lâu. Bao nhiêu tình cảm phức tạp đang quay cuồng trong hồn nàng. Giận, hờn, yêu, ghét, biết bao giờ em mới quên được anh đây Hoàng ? Anh giả dối, anh tham lam, anh hoài hoài ưa thay cũ đổi mới, nhưng em vẫn yêu anh, nhưng em vẫn chạy theo hình bóng anh như con thiêu thân mù quáng lao mình vào ánh đèn rực rỡ hào quang. Mới ngày nào, hai đứa còn bên nhau, lời yêu tràn đầy trên bờ môi, khóe mắt, anh đã cho em niềm ưu ái ngọt ngào, tình say mê vời vợi. Em vẫn nhớ muôn đời con đường Trần Quý Cáp, lá me rơi từng cánh đậu nhẹ trên vai, chúng mình cùng sánh bước bên nhau, anh đã hứa với em những gì anh có nhớ không Hoàng ? Phượng thở dài thật nhẹ. Phượng đây, Hoàng đó, mà sao tưởng chừng như xa cách muôn trùng. Hai đứa bây giờ là hai ốc đảo giữa biển cả mù khơi, tâm tư dần tách rời để rồi không bao giờ còn tìm thấy nhau ở một điểm tình cảm nào nữa.
- Hình như Phượng đang suy nghĩ điều gì ?
Phượng giật mình :
- Ồ… không anh.
- Phượng định đi đâu bây giờ thế, anh có thể đưa Phượng đi.
Phượng từ chối :
- Cám ơn anh, Phượng còn nhiều công việc lắm, không dám làm phiền anh. Hẹn gặp anh khi khác.
Hoàng không nài nỉ Phượng lần thứ hai, thản nhiên đạp máy xe.
- “Bái bai” Phượng nhé.
Nhìn theo bóng Hoàng mất hút giữa rừng người đi dạo phố buổi chiều, Phượng buồn bã đến bên chiếc ghế đá dựng sát bờ cỏ ven sông và thẫn thờ ngồi xuống. Trong một phút giây, Phượng muốn chết đi để khỏi nhìn thấy những giả dối lòng người, những cơn lốc khổ đau thất vọng chỉ chực chờ lôi cuốn Phượng vào vực tối. Người tình đầu của Phượng là một diễn viên, anh ta chỉ biết đóng kịch, lời nói yêu Phượng cũng là những ngôn từ do nhà đạo diễn đặt nên ư ? Phượng cố không tin nhưng rồi nàng vẫn không tìm được lý do để bào chữa cho Hoàng. Những cử chỉ âu yếm của Hoàng đối với Thùy Linh cứ ám ảnh mãi tâm trí nàng. Tuyệt vọng rồi, tuyệt vọng rồi Phượng ơi ! Hoàng đã quên tất cả những kỷ niệm êm đềm để chạy theo một hình bóng khác. Phượng còn nhớ rất rõ một đêm Noel thật đẹp ngàn đời khó quên. Ngày hai đứa mới quen nhau, thành phố Đà Lạt trong đêm Giáng sinh là môi trường thích hợp cho vườn hồn Phượng bừng nở đóa hoa tình đầu thơ mộng nhất. Không gian lạnh căm phủ hơi sương lên từng ngọn thông xanh, tiếng đàn nhạc vang lừng, câu nói cười rạng rỡ, ngôi biệt thự hiền hòa nằm giữa khu vườn nhỏ đầy hoa đèn giăng muôn hướng, trong đêm vui mừng Chúa ra đời, đã phút chốc biến thành cung quảng. Giữa tiệc vui ngút ngàn dập dìu sắc áo, giữa tiếng đàn trầm bổng đong đưa từng gót chân ngà, Phượng và Hoàng bên nhau không rời nửa bước. Riêng Phượng chỉ có Hoàng, và riêng Hoàng chỉ có Phượng. Họ quên hẳn đi thực tại, họ tự tách rời bầu không khí liên hoan náo nhiệt đó, để sống trọn vẹn cho nhau, để dìu nhau đi dạo sau vườn xem hoa anh đào nở, Phượng ngước lên khung trời xa, muôn sao lấp lánh như đang mỉm cười với Phượng, như đang thầm hỏi nàng rằng : “Cô bé đã yêu rồi ư ?” Đêm hôm đó trở về nhà, Phượng không sao chợp mắt được. Hình ảnh Hoàng hào hoa phong nhã như một vị thiên thần luôn luôn ám ảnh. Nụ cười tươi, đôi mắt sáng đó như thu hút, như lôi cuốn Phượng vào thế giới đam mê chập chùng mộng đẹp.
Phượng nhìn những cánh bèo lặng lờ trôi xuôi trên giòng sông. Tình yêu của Phượng cũng trôi dạt dập vùi như những đám lá vô hồn đó. Không còn gì nữa ngoài hai bàn tay Phượng lạnh lùng trống vắng ôm nỗi buồn vừa hằn dấu trong tim. Hoàng ơi ! Phượng gọi thầm tên người con trai. Nàng bỗng đâm ra giận hờn mình vô cớ, cuộc gặp gỡ tình cờ vừa rồi có phải là định mệnh đã sắp bày không ? Từ ngày nhận biết mình đã hoàn toàn mất Hoàng, Phượng đã nghe lời Minh tự tìm lấy một công việc làm thường nhật để cố gắng quên Hoàng, và quả đúng như vậy, sự bận rộn hằng ngày, những vui buồn nho nhỏ xảy ra trong lúc làm việc đã làm Phượng bớt buồn rất nhiều và hình bóng Hoàng cũng theo đó dần phai trong tâm trí. Nhưng nay, ai xui khiến nàng đi dạo chơi trong công viên, ai xui khiến nàng gặp lại Hoàng để bao nhiêu kỷ niệm xa xưa tràn về đầy ắp tâm tư. Phượng nghe cay cay ở bờ mi, không lẽ mình lại sắp sửa khóc vì Hoàng ư ? Trở về nhà đi thôi, Phượng thầm nhủ và nàng bỏ ý định đi chợ mua hàng áo.
*
Phượng thả hồn lâng lâng trên chiếc võng tơ mắc giữa hai cành vú sữa ngoài vườn. Suốt tuần nay, Phượng cố công tìm chọn một số sách có nội dung phong phú và dễ thương. Nàng định dành trọn ngày nghỉ cuối tuần để đọc hết những cuốn đó. Bỗng dưng Phượng thấy thèm đọc sách, có lẽ cũng do một phần nơi lời giải thích của Minh chiều thứ Bảy tuần trước khi hai đứa đọc chung một tập truyện. Cuộc tranh luận về nội dung cuốn sách và phương pháp đọc đã gây một sự giận hờn giữa hai người, nhưng rồi cuối cùng, kẻ nhịn thua cũng là Minh và Phượng đã cười hài lòng tự ái, dù cuộc “chiến thắng” đó không mấy vẻ vang. Những trang sách mới rọc thơm thơm mùi gỗ thông. Phượng say sưa áp má vào những giòng chữ đầu tiên, hồn mông lung mơ về một phương trời xa xôi trìu mến. Phượng bỗng nhớ Saigon vô hạn, nhớ Trinh, nhớ Thảo, nhớ tất cả những khuôn mặt hồn nhiên cười đùa trong giờ ra chơi giữa sân trường Trưng Vương ngợp nắng, muôn tà áo trắng trinh nguyên lùa gió bay bay dưới hàng hiên như ngàn cánh bướm tung tăng mùa xuân về trẩy hội tưng bừng. Gió chiều hiu hiu dìu bước thời gian vào đêm tối, hoàng hôn đã chập chùng nhuộm tím không gian. Có tiếng chân ai xào xạc đùa xác lá khô trên lối mòn dẫn vào vườn, Phượng ngước lên :
- Kìa, chú Long.
- Phượng đang mơ mộng gì đó ?
Phượng ngồi hẳn dậy, đu đưa chiếc võng :
- Đâu có, cháu đang xem sách đấy chứ. Chú về đây bao giờ thế ?
Nhà đạo diễn kịch kiêm ciné ngạc nhiên :
- Dì Hạnh không nhận được dây thép của tôi sao ? Tôi có nhắn là ngày hôm nay tôi ra đến Huế mà ?
Phượng gấp cuốn sách lại, nheo mắt tinh nghịch :
- Tin bí mật giữa chú và dì Hạnh thì làm sao cháu biết được, không lẽ cháu…
Phượng bỏ lửng câu nói khi ông Long ngượng ngùng đánh trống lảng :
- Chà, Phượng dạo này ham mê đọc sách dữ há ? Ở đâu mà lắm sách thế ?
- Cháu mua đấy. Buồn quá chú ơi, đọc sách cho nó khuây khỏa đi.
- Ô hay, Phượng mà cũng biết buồn cơ à ? Lạ nhỉ.
- Chứ sao chú, Phượng đâu còn là trẻ con nữa. Bộ một mình chú biết buồn thôi sao ? À, mà này chú Long ?
- Gì Phượng ?
Phượng cười thật tươi :
- Hình như… hoa đang nở trong lòng chú phải không ?
Ông Long trợn mắt :
- Cái cô bé này, chỉ cái tài tọc mạch là không ai bằng. Cấm nhé, chuyện người lớn con nít xen vào không tốt đâu.
Ông Long ngưng cười khi thấy mặt Phượng xịu xuống. Ông chợt hỏi :
- Phượng à, hình như ba má Phượng đều là thương gia ?
- Dạ.
- Vinh hạnh cho Phượng quá. Chắc là cô bé tha hồ tiêu tiền ?
- Có gì đâu chú.
Phượng chợt nhớ ba má kinh khủng. Không biết giờ này ba má Phượng đã có mặt tại Saigon chưa. Từ hôm nhận được lá thư cuối cùng khuyên Phượng nên ở chơi với ngoại đến hết mùa hè, Phượng không còn nhận thêm tin tức nào của ba má nữa. Phượng thừ người nghĩ ngợi. Ông Long tinh ý :
- Phượng đang nhớ nhà phải không ?
- Vâng, lần đầu tiên xa nhà lâu quá, cháu không khỏi nhớ đến ba má mỗi khi nghe ai nhắc đến.
- Thôi lớn rồi, phải tập quên bớt đi là vừa, chẳng lẽ mai mốt về nhà chồng cứ nằng nặc đòi ba má, chồng đánh đòn cho đấy nhé.
Phượng cười vui trở lại :
- Cháu không lấy chồng đâu. Chú khỏi lo.
Ông Long đưa một ngón tay trước mặt :
- Nhớ nhé, nhớ nhé, hứa thì phải giữ lời đấy.
Phượng cảm thấy vui vui. Nàng nhanh nhẩu bưng mấy cuốn sách trên ghế đặt lên lòng, rồi kéo ghế đẩy về phía ông Long :
- Ý chết, khách đến nãy giờ mà cháu quên mời chú ngồi, thật muôn vàn thất lễ.
Ông Long âu yếm nhìn cô gái :
- Cô này, khách sáo quá đi thôi. – Ông ghé ngồi xuống ghế. – À, Phượng nè, hôm nào Phượng về Saigon , nhớ cho chú địa chỉ, chú sẽ đến nhà chơi. Phượng nhớ giới thiệu chú cho ba má cháu nghe.
- O.K., nhưng với điều kiện, chú phải có quà đặc biệt cho cháu đã.
- Hối lộ hả, Phượng mà cũng bắt đầu tập thói tham nhũng phải không ?
- À, bao giờ thì chú bắt đầu quay cuốn phim đầu tay như chú đã dự tính ?
- Có lẽ tháng 10 này Phượng ạ.
- Thế chú đã chọn đủ các tài tử chưa ?
- Cũng đã gần đủ rồi cháu.
Thoáng thấy vẻ lo âu trong mắt Phượng, ông Long hỏi :
- Sao cháu lại có vẻ để ý đến việc tuyển chọn tài tử thế ? Hay là cháu muốn đóng một vai trong chuyện phim của chú ?
Phượng phản ứng nhanh :
- Đâu có, đâu có chú. Cháu không bao giờ có ý định ấy. Cháu còn phải tiếp tục học, thi cho đậu tú tài hai, ba má cháu muốn cháu theo ngành dược…
- À ra thế, mộng ước của cháu cao thật. Sau này chú có phen phải nhờ cháu rồi. Hiện tại, hình như cháu có điều gì muốn nói với chú ?
- Chú tài thật, không gì giấu chú được cả. Chú còn nhớ anh Hoàng bạn của cháu không ?
- Nhớ chứ. Hoàng là gì của cháu ?
- Không là gì cả, anh Hoàng cũng như anh Minh, cháu đều xem là bạn.
- Minh ở trọ nhà này đấy ư ? Có phải anh chàng đó đang theo kiến trúc ?
- Vâng.
- Môn kiến trúc rất hấp dẫn. Minh lại là một thanh niên vui vẻ, trẻ trung. Phượng, chú hỏi câu này Phượng đừng cho là chú tò mò nhé. Lúc trước, cháu có rất nhiều cảm tình với Hoàng và bây giờ thì cháu đang nghiêng tình cảm về Minh phải không ?
Phượng bối rối :
- Cháu chưa có nhận xét gì rõ rệt giữa hai người cả. Nhưng bây giờ, cháu thấy quen Minh thì dễ chịu hơn nhiều.
Chết, Phượng lại lỡ lời mất rồi. Không hiểu sao tự dưng Phượng lại thổ lộ tâm sự vẩn vơ này cho ông Long biết, ông chỉ là một người mới quen. Dù rất thân dì Hạnh, nhưng đối với nàng, ông Long quá lớn tuổi, ông không thể cảm thông được tâm trạng của nàng đâu. Điểm yếu của người con gái là không muốn cho ai thấy rõ lòng dạ của mình đối với bất cứ người nào, nhưng lại dễ dàng bật mí cho mọi người cùng biết trong những giây phút chuyện trò cởi mở. Phượng đã sa vào trường hợp này. Nàng hỏi ông Long thật nhanh để che giấu sự lúng túng :
- Trong các tài tử đã chọn, có Hoàng không hở chú ?
Câu hỏi của Phượng làm cho ông Long ngập ngừng :
- Sự thật thì cách đây khá lâu, chú có hứa giao cho Hoàng một vai trong cuốn phim sắp quay. Nhưng mới đây, khi trở về Saigon, chú bị nhóm bạn thân khuyến cáo không nên nhận Hoàng vì Hoàng có nhiều tính tình không hợp với nhóm tài tử trẻ sắp đóng phim cho chú. Cho nên, dạo này chú có ý tránh mặt Hoàng.
Ngừng một lát như để suy nghĩ điều gì, ông Long tiếp :
- Nhưng nếu cháu muốn chú giúp Hoàng trong lúc này, chú có thể chiều ý cháu cho dù vì chuyện đó, mà tình cảm giữa chú và các bạn bị sứt mẻ chút ít.
Phượng xua tay :
- Thôi, cháu không muốn làm phiền chú đâu. Công chuyện làm ăn của chú, cháu không dám xen vào. Vả lại, Hoàng với cháu dạo này không còn thân nhau nữa…
Phượng hơi xót xa khi phải nói lên câu đó. Nàng cảm thấy ngượng khi tự dối lòng mình. Nếu Phượng thật lòng xem Hoàng không phải là bạn thiết, thì tại sao nàng tỏ vẻ băn khoăn lo lắng khi nghĩ đến sự vô duyên của Hoàng trên lãnh vực điện ảnh. Hoàng là một kịch sĩ tài danh, chắc chắn anh ta sẽ thành công trước ống kính với tài đạo diễn của ông Long.
Ông Long cũng đang mang ý nghĩ như Phượng. Ông thắc mắc tại sao Phượng lại mâu thuẫn với chính mình. Nhất định phải có một nguyên nhân nào xảy đến làm thay đổi tình cảm của Phượng đối với Hoàng. Ông định hỏi nàng, nhưng rồi thôi. Không nên tò mò quá thế. Ông bảo Phượng :
- Nếu Phượng không muốn nhờ chú thì chú sẽ không nhận Hoàng vào ê kíp của chú. Có gặp Hoàng, cháu nên khuyên cậu ta nên tiếp tục con đường vinh quang đang đạt tới, đừng nghĩ đến hay chạy theo chú làm gì.
Ông Long tỏ ra rất dễ chịu và khôn ngoan. Những kẻ có tuổi và kinh nghiệm đầy người như ông Long, bao giờ cũng có một lối đối xử rất khiêm tốn nhưng khôn khéo vô cùng.
Phượng vừa nghĩ ngợi vừa nhìn ông Long đang bách bộ trên con đường sỏi trắng trong vườn. Nàng đang suy nghĩ về con người của ông khi thoáng nhìn đôi vai rộng, thẳng dưới một cái cổ lớn và chiếc cằm vuông vắn. Ông Long có một khuôn mặt chữ điền, nét biểu tượng cho sự cương quyết, đôi mắt nghiêm nhưng đa cảm, nếu quan sát kỹ hơn một tí, người ta sẽ nhận được vẻ vui tính ẩn đầy khóe mắt. Ba đặc tính ấy hòa lẫn với nhau tạo cho ông Long một thế quân bình đặc biệt. Có lẽ Phượng mến ông Long ở điểm này mặc dù ông Long có nhiều nghệ sĩ tính mà Phượng thì không mấy thích những người nghệ sĩ khi nhìn họ qua con người Hoàng…
Phượng hát khẽ : “Mối tình nghệ sĩ như giấc mơ, chóng tàn vương muôn ý thơ…”
Trở lại bên Phượng, ông Long nhìn nàng và cười nhẹ :
- Cô bé đang dò xét chú đấy ư ? Thử nói lên những gì bé nghĩ về chú ?
“Thật là quỉ quái”, Phượng nghĩ, nàng không thể qua mặt ông Long được. Phượng cười vui :
- Cháu có cảm tưởng, chú là một con cáo già vui tính.
- Cô bé thành thật hết chỗ chê, khen cháu đấy. Chú tưởng bé không bao giờ nói lên sự thật theo bé nhận xét.
Phượng sung sướng, đáp lời ông Long :
- Tính cháu hay nói thẳng, nếu có điều gì phiền lòng, chú đừng giận cháu nghe.
Trong phút vui nhộn đó, thoáng dáng dì Hạnh từ trong nhà đi ra :
- Anh Long và cháu Phượng đang nói chuyện chi mà vui vẻ rứa, cho tôi hùn với được không ?
Phượng nhanh nhẩu trả lời :
- Cháu vừa nhận xét “con người” của chú Long.
- Cháu thấy chú Long làm răng ?
- Dì hỏi thế, ai trả lời cho được. Hóc búa thấy mồ đi. Nhưng mà cháu biết. – Phượng cười bí mật – Có một người có thể giải đáp dễ dàng…
- Ai ? Phượng hay chính anh Long ?
Phượng trêu tiếp :
- Không phải chú Long hay cháu đâu, mà là dì. Vì dì đang muốn biết con người của chú Long và nhất định là dì đã biết thật rõ ràng.
Ông Long và Phượng cùng cười. Dì Hạnh thẹn đỏ mặt nhưng đành gượng cười theo.
- Nhỏ Phượng lúc này quỉ quái thật, dì mét lại cậu Minh cho coi. Dì sẽ kể cho cậu ấy nghe tâm sự của cháu, rồi, rồi…
Phượng đứng lên víu vai dì Hạnh nói nhỏ vào tai :
- Cháu đố dì đó. Nếu dì trêu cháu với Minh, cháu sẽ phá đám dì với chú Long cho coi.
Dì Hạnh có vẻ bối rối :
- Kìa, Phượng, dì không giỡn mô nghe.
Phương ngầm thấy ánh mắt dì Hạnh và ông Long âu yếm trao nhau, nàng xếp vội mấy cuốn sách, đi nhanh vào nhà, vừa ngoái nói theo :
- Dì Hạnh và chú Long vui vẻ nhé. Cháu vào trong có tí việc.
*
- Phượng không thể báo tin cho anh ngay tối hôm qua được. Ngoại Phượng cấm Phượng ra khỏi nhà ban đêm nếu không có ai đưa đi. Anh trách Phượng thì trách, chứ Phượng không biết làm sao hơn được.
Cô gái bực tức gieo mình xuống ghế, trong lúc Hoàng với đôi mắt đỏ ngầu giận dữ :
- Hừ, dặn Phượng rồi cũng như không. Phải mà, chuyện tương lai của tôi có dính dáng gì đến Phượng đâu.
Phượng không ngờ Hoàng lại xấu nết đến thế, chỉ vì chuyện không gặp được ông Long mà Hoàng đã coi Phượng không ra gì.
- Anh Hoàng, sao hôm nay anh vô lý thế ? Chuyện làm ăn của anh thì anh lo chứ, Phượng có bao nhiêu công việc phải làm. Phượng chỉ giúp anh những gì Phượng có thể…
Hoàng đấm tay thật mạnh xuống bàn :
- Bực mình lắm rồi, không chừng Hoàng sẽ điên mất khi nghĩ tới ngày mai sẽ làm gì để thay đổi một nếp sống quá nhàm chán. Còn Phượng, nào biết nghĩ đến tương lai một ai. Vui sống, chạy theo những ước vọng xa vời, không lo về tiền bạc thì cần giúp đỡ ai làm gì.
Phượng giận đến cực điểm, không còn nể nang người bạn trai trước đây đã chiếm quá nhiều cảm tình của nàng. Phượng dằn giọng :
- Đúng như anh nhận xét.
Câu xác nhận của Phượng làm Hoàng im luôn. Anh ta cảm thấy xấu hổ vì đã tỏ ra quá ích kỷ và vô ý thức trước một người bạn gái.
- Xin lỗi Phượng. Sự nóng giận làm con người ngu muội đi. Những lời phát ngôn bừa bãi của tôi vừa rồi, xin Phượng bỏ qua cho.
Phượng nhìn vào mặt Hoàng :
- Vì anh mải lo tập dượt, không có giờ rảnh để giài trí. Tốt hơn, anh nên đi dạo hoặc chọn một môn thể thao nào anh thích hợp, nhờ đó tâm trí anh mới thanh thản trở lại. Khi đó, anh hãy đến bàn với Phượng một lối thoát cho công việc làm của anh hiện tại.
Nghe Phượng nói, Hoàng vui vẻ trở lại. Nụ cười dễ mến trên gương mặt điển trai. Hoàng có nét duyên dáng đặc biệt của người đàn ông lịch lãm. Nhưng cũng như diễn kịch, Hoàng không mấy thành thật như vẻ bên ngoài của anh ta.
- Đề nghị của Phượng rất hay. Tất cả mọi vấn đề nên gác lại một bên. Sáng nay chủ nhật đẹp trời, tụi mình rủ các bạn đi dạo một vòng quanh các lăng tẩm, Phượng đồng ý chứ ?
Để tỏ ra mình không giận Hoàng vì những lời cãi vã hồi nãy, Phượng chấp nhận đề nghị của Hoàng tuy không mấy thích thú.
Thế là sáng hôm đó, Hoàng, Phượng, Linh và dì Hạnh trên hai chiếc honda, họ tạm xa rời thành phố ồn ào. Hành lý đeo vai, bốn người trực chỉ đến lăng Tự Đức.
Buổi trưa, họ dùng cơm tại nhà Thủy Tạ. Sen nở đầy hồ, những đóa hoa hồng tím chen chúc bên ngàn phiến lá to tròn màu xanh ngát, đưa hương thơm dịu hòa với hơi nước thoảng lên mặt hồ, ru hồn người mê ngủ. Phượng ngồi bên Hoàng, cả hai cùng im lặng, nhìn qua đồi cỏ tranh phất phơ những chùm hoa trắng bên kia hồ.
- Mình dạo một vòng đi Phượng.
Con đường lát gạch in dấu rêu phong dẫn hai người đi khắp lăng. Phượng dừng chân dưới tàng cây râm mát, nhìn lên khóm lá le lói ánh mặt trời mà nghe tâm hồn yên tĩnh lạ. Nàng nói với Hoàng :
- Thời gian đã làm cho một phiến đá, một gốc cây bỗng trở thành kỷ niệm. Anh Hoàng, trong bóng mát mình đang đứng, có biết bao nhiêu người đã và sẽ đến đây để nghỉ ngơi, để thả hồn theo mộng tưởng và cũng để có những suy tư như Phượng bây giờ.
Hoàng ngắt một chiếc lá tung lên trời rồi chăm chú nhìn Phượng :
- Sao hôm nay Phượng tự nhiên lại có những ý tưởng lãng mạn thế ? Phượng đang tập làm thơ đấy ư ?
- Anh đừng trêu Phượng trong lúc này. Hiện tại, Phượng đang muốn diễn một vở kịch, gần như vở “Bến nước ngũ hồ” với một đoạn kết thật đẹp, thật thơ mộng khi mối tình cao đẹp trong thời loạn đó đã đưa hai nhân vật chính đến gần nhau và sống bên nhau trọn đời.
- Thôi, Phượng đừng nhắc đến kịch với cọt trong lúc này nữa, chỉ làm cho Hoàng chán nản thêm thôi. Đóng kịch bao giờ cũng giả tạo, thực tế khác hẳn.
- Đúng thế, Phượng đồng ý với anh. Vì vậy mà Phượng không thể hiểu được lòng dạ của những người hay đóng kịch, nhất là những người nổi tiếng như anh.
- Theo Hoàng, nếu ai cũng thành thật, sòng phẳng như bên ngoài của họ, thì còn gì là thích thú khi muốn tìm hiểu nhau nữa.
- Ồ không, Phượng chỉ muốn làm thân với một người thành thật, từ lời nói đến cử chỉ đều phù hợp với tâm hồn, chớ đừng với vẻ đóng kịch bên ngoài. Phượng ghét ai giả dối lắm.
- Hôm nay Hoàng mới khám phá ra được một điều quan trọng qua lối suy luận thẳng thắn của Phượng. Phượng thật thông minh và thành thật.
Hoàng vừa nói vừa nhìn xem phản ứng của người con gái.
Phượng thầm nghĩ : “Lúc này mà anh chàng vẫn đóng kịch, lạ lùng quá !” Phượng muốn nói với Hoàng rằng kể từ giờ phút này Phượng không còn điều gì để giãi bày một cách nghiêm chỉnh và thành thực với anh ta nữa.
- Hoàng nghĩ, – Hoàng nhìn Phượng – từ dạo đến Huế, Phượng đã thay đổi rất nhiều. Ở Saigon , hai đứa có bao giờ nói chuyện lẩm cẩm như thế này đâu.
- Có gì mà anh phải thắc mắc. Phượng muốn thay đổi như anh, muốn thay đổi một nếp sống quá nhàm chán, một nghề nghiệp đều đặn không tạo thêm một biến cố nào mới lạ và hấp dẫn…
Hoàng khó chịu vì những lời châm biếm của Phượng. Anh ta nói lảng :
- Thôi, chúng mình đi là vừa. Cần phải ngắm cảnh và nói những chuyện khác nhẹ nhàng hơn cho đỡ mệt trí.
Phượng vẫn cảm thấy tự ái mình bị tổn thương. Phượng tự trách mình tại sao lại nhận lời đi chơi với Hoàng để chuốc lấy giận hờn. Hoàng vẫn xem chuyện công danh sự nghiệp hơn hẳn nàng và còn cay nàng vì không đạt được ước vọng đóng phim.
Có tiếng Thùy Linh réo gọi :
- Anh Hoàng và chị Phượng ơi, lại đây nghe dì Hạnh giải thích các di tích lịch sử nè.
Cuộc picnic chấm dứt vào lúc xế chiều. Hoàng đề nghị thẳng xuống Tây Thượng ăn bánh bèo, nhưng Phượng viện cớ nhức đầu từ chối. Tuy nhiên trên đường về nhà, một tai nạn đụng xe xảy ra suýt gây ân hận suốt đời cho Hoàng.

_____________________________________________________________________
Xem tiếp CHƯƠNG III 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét