Thứ Tư, 19 tháng 3, 2014

Con chó con và cái cửa sổ - NGUYỄN XUÂN HIẾU


Ngày xưa có một cậu bé tên là Giang, rất thích vẽ và tô màu. Một hôm trong lúc trời mưa, Giang ngồi vẽ một anh hề. Vẽ anh hề này, Giang bực mình lắm vì anh ta cứ muốn mặc một cái áo có kẻ ô vuông chứ áo thường không chịu. Nhưng Giang vốn kiên nhẫn và chăm chỉ chẳng bao lâu cũng vẽ xong. Ai nhìn bức vẽ cũng phải công nhận anh hề của Giang trông rất linh động như sống thực vậy.

Đến tối trước khi đi ngủ, Giang vẽ thật nhanh một toa xe lửa. Nhưng vì má ngồi ở ngoài phòng khách thấy Giang cứ lúi húi mãi, đang tự hỏi không biết thằng bé làm gì trong đó mà chưa đi ngủ, Giang không muốn má phiền lòng nên vội vẽ cố cho chóng xong. Vì thế nên anh chàng vấy lên trên bức vẽ một giọt sơn màu xanh to tướng. Giang lấy tẩy cố tẩy cho hết vết sơn rồi sau cùng lấy kéo cắt chỗ sơn vứt đi.

Lúc lên giường ngủ rồi, Giang tự nhủ là mình có lý khi cắt một cái cửa sổ trên miếng giấy vừa rồi nên ngồi dậy nhìn qua cửa sổ xem có thấy gì không. Cu cậu ngạc nhiên vô cùng khi thấy một căn nhà nhỏ có những bức tường trong suốt khiến cho người ta nhìn vào tận bên trong. Giữa nhà có một cái ghế xích đu và anh hề của Giang ngồi đu đưa trên đó. Hề ta trông thấy Giang thì mỉm cười : “Chào cậu, cậu khỏe không? Tôi là Ca rô đây.” Giang trả lời vui vẻ : “Chào chú, chú khỏe không?” – “Cám ơn cậu, tôi khá khỏe, nhưng mà này, xe lửa của cậu đến kia kìa, tôi đang nóng lòng muốn xem hôm nay có ai đến thăm tôi không.”

Hề vừa dứt lời thì toa xe lửa đã đến và che lấp cả căn nhà. Nhưng lúc đó Giang đã thấm mệt nên sáng hôm sau chẳng còn nhớ là tối hôm trước ai đã từ trên xe lửa xuống thăm hề Ca rô. Suốt ngày cu cậu ngồi nhìn qua cái cửa sổ bằng giấy nhưng chẳng thấy gì hết.

Chỉ mãi đến tối lúc đi ngủ căn nhà mới lại hiện ra. Ca rô đang dắt một con chó nhỏ màu xanh và con chó này đã được vẽ phác trên mặt giấy. Giang hỏi : “Ai đã vẽ phác con chó này nhỉ?” Ca rô trả lời : “Thì chính cậu chứ ai.” Con chó cũng nói “Tôi đang ở trong xe lửa, đột nhiên có người lấy bút chì vẽ ra tôi.” Giang cười : “Tôi nhớ ra rồi, thì ra lúc tôi lấy bút chì xóa vết sơn đi thì vô tình tôi đã phác ra chú chó con.” Chó con khóc nức nở : “Khổ thân tôi chưa, tôi bé đến nỗi một cậu bé như Giang mà cũng không phân biệt được tôi với một vết sơn trên mặt giấy.”

Giang hoảng hốt hỏi Ca rô : “Chú hề ơi! Con chó làm sao vậy? Chúng ta có cần đi mời bác sĩ thú y không?”

Ca rô trả lời : “Không” rồi cúi xuống tìm xem đầu ngọn bút chì đã vẽ phác ra con chó bắt đầu ở chỗ nào, rồi đi xem lại lưng chó, bụng chó, chân chó và luôn cả miệng chó nữa.

Đêm đó Giang quá mệt nên cũng chẳng nhớ câu chuyện đã được kết thúc ra sao. Chờ mãi đến chiều cu cậu mới lại thấy căn nhà hiện ra cùng với cái cửa sổ. Ca rô đưa cho Giang một cuộn chỉ nhỏ và bảo : “Cậu giữ luôn cuộn chỉ này đi. Cái gạch mà cậu đã dùng để vẽ phác con chó đó. Cậu phải vẽ lại cái gạch này trên giấy đi, bên cạnh chỗ cậu cắt đi vì có vết sơn đó, nếu không con chó nó buồn lắm.”

Nói là làm, chỉ trong nháy mắt Ca rô đã giăng cho cái gạch dài ra và Giang gạch luôn lên trên giấy. Con chó thích lắm, cất tiếng hát véo von, nhưng chó càng vui bao nhiêu thì Giang càng buồn bấy nhiêu.

Có gì đâu? Thì ra cái gạch đó Ca rô kéo ra dài nên khi Giang vẽ nó che lấp hẳn cái cửa sổ và luôn cả căn nhà cùng anh hề Ca rô. Cu cậu chỉ còn nghe tiếng chó hát thôi : “Khi tôi bé tí teo như thế này là trẻ con quí mến tôi lắm.”

Giang ngồi trên giường lòng buồn ghê gớm, bởi lẽ mấy hôm trước đây trong lúc vẽ đã tỏ ra lơ đễnh, nhất là đã vẽ trong lúc mệt nhọc, không nghe má phải đi ngủ cho đúng giờ. Nhưng đột nhiên Giang thấy một cái chân nhỏ gạt cái gạch ra và thấy Ca rô thò mũi ra ở chỗ cửa sổ. Giang sung sướng quá vì thấy các bạn không hề quên mình : “Hỡi các bạn yêu quí, vắng các bạn tôi buồn quá. Tôi muốn chơi với các bạn.” 

Ca rô nói : “Thế hả? Thế tối mai chúng tôi sẽ đánh thức cậu dậy sau khi lên giường, đi ngủ nhé, cậu muốn không?” 

Giang bảo : “ Làm thế nào đánh thức tôi dậy được?” Ca rô trả lời : “Mai cậu đến sớm một chút. Chúng ta sẽ đi tắm ở hồ Chuyện Cổ Tích nhé.”

Giang nói : “ Không, mai tôi sẽ đi ngủ thực đúng giờ.” Thế là các bạn Giang gồm có anh hề Ca rô, con chó màu xanh chào từ biệt Giang và đi vào trong căn nhà nhỏ.

Kể từ hôm đó, hôm nào Giang cũng đi ngủ đúng giờ vì các bạn đêm nào cũng đợi Giang để kể chuyện cho Giang nghe, mà mỗi khi cầm bút vẽ là Giang vẽ rất từ từ cẩn thận không bao giờ để có vết sơn trên giấy nữa.

NGUYỄN XUÂN HIẾU 

(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 136, ra ngày 15-3-1975)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét