Nắng tháng ba cứ như lửa đổ trên đầu. Chị Ve sầu lim dim đôi mắt, không buồn ca hát. Đôi cánh xanh biếc khe khẽ đập nhẹ theo hơi thở đều đều. Cơn nắng nồng nàn quá, chị thèm một làn gió thoảng cho dịu bớt cái oi bức của buổi trưa hè. Bên khóm hồng bì có vợ chồng bác chim sâu ríu rít rỉa lông cho nhau. Vợ tựa vai chồng kêu rù rù. Anh chồng không ngớt cử động cái đầu, hết xây bên này đến ngước mắt nhìn bên kia. Ý hẳn anh muốn tìm một con mồi nho nhỏ để hai vợ chồng tráng miệng sau giấc ngủ trưa chắc. Cách khu vườn này một rặng tre xanh, một con đường đất đỏ quanh co dẫn vào thôn Hạ, cánh đồng lúa xanh rờn loang loáng bóng mặt trời.
Vạn vật đều mệt mỏi trước sức nóng gay gắt của những ngày đầu mùa hạ. Bác Mặt trời tha hồ giương oai với lũ người hạ giới. Gọi là lũ “người” cũng không ngoa tí nào, vì dưới rặng tre xanh kia có sự hiện diện của chú Tư tá điền, chú đang nghỉ giấc ngủ trưa với chiếc gàu sòng bên cạnh. Dì Gió vẫn chưa xuất hiện. Dì còn bận yến tiệc bên kia sông Thủy Tú. Thôn Hạ vẫn đắm chìm trong cơn nóng ghê người. Chao ôi! Hơi nóng cứ hừng hực bốc lên, như tự lòng đất thoát ra. Chú Tư quạt phành phạch, miệng càu nhàu.
Bỗng mặt sông xôn xao gợn sóng. Đám cỏ reo lên trước nhất: “Ôi chu cha! Dì Gió đến! Thiệt phúc đức quá! Chúng tôi sắp chết khô rồi đấy!” Đám sinh vật nhỏ bé ở đầu thôn Hạ nhốn nháo hẳn lên. Cánh đồng lúa tươi tỉnh hẳn. Chị Ve sửa soạn một tấu khúc chào mừng Dì Gió. Và vợ chồng bác chim sâu thì là đà bay xuống ruộng lúa. Và Dì Gió đến thật. Dì lướt nhanh như… gió, Dì múa may quay cuồng. Chú Tư tá điền tỉnh hẳn người. Chú quơ vội cái áo cộc mặc vào người và đội cái nón lên đầu.

Dì Gió lỡ khoe khoang, đem hết sức bình sinh ra thổi tới tấp, anh Tư lật đật tìm gốc cây to đứng nép mình vào cho khỏi ngã. Vừa bị bẽ mặt vừa mệt sức, Dì Gió cáu đến nơi. Phải mà, lão Mặt trời biết ta không dám trái mệnh trời, không được phép đem ngọn gió “thất điên bát đảo” (ngọn gió gây nên bão tố) ra xài nên mới ngạo ta như thế. Mà… chắc gì lão cởi được áo gã kia mà dám vênh vang chứ? “No mất ngon, giận mất khôn”, Dì Gió không biết đã cất túi khôn ở đâu mà lú đến thế, Dì vênh mặt thách thức: “Bác thử làm coi có được không mà cười ngạo tôi đấy?”. Bác Mặt trời ung dung cười (Ít khi Bác lại điềm tĩnh đến thế. Thật là hiếm có phải không các bạn? Thường thì khi hình dung đến Bác Mặt trời, ta vẫn nghĩ rằng bác nóng nảy như ánh nắng mùa hè vậy đó. Chứ ai mà ngờ bác cũng mưu mẹo ghê đến thế). Bác gật gù ra dáng thích thú lắm. Bác sốt sắng nhận lời. Bác cũng không quên nói móc Dì Gió một câu làm Dì ta giận tím mặt: “Ồ! Sá chi chút tài mọn ấy mà Bác phải thách thức” (Ấy! Bác Mặt trời dùng “gậy ông đập lưng ông” mà lỵ. Chả là… lúc nãy Dì Gió cũng lên tiếng như thế đó!).
Bác Mặt Trời bắt đầu giở tài ra. Lúc ban đầu ánh nắng dịu mát, anh Tư khoan khoái quá. Nhưng càng lúc nắng càng to, nắng bực bội khó chịu. Anh Tư quạt liền tay cũng không sao xua tan cái nóng. Mồ hôi nhễ nhại, anh cảm thấy nhớp nháp quá. Anh buộc lòng phải cởi áo ra.
Bác Mặt trời đắc thắng cười to. Dì Gió bẽn lẽn quá. Thế mới biết, ở đời không phải chỉ có sức mạnh là thắng được tất cả. Chính cái từ từ, dịu dàng lại mang kết quả tốt đẹp đến cho ta chắc chắn hơn. Hẳn các bạn của Mai, khi đọc xong câu chuyện trên, đều thấy rằng sự hùng hổ của Gió đã thất bại nặng nề phải không? Và cái từ tốn của Bác Mặt trời là sự chín chắn lại vững bền và trường tồn. Vậy thì… có ai thích làm Dì Gió kiêu căng không đấy?
MAI KHANH
(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 134, ra ngày 1-8-1970)
![]() |
Tranh của ViVi - Tem Thư |
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét