Hiển thị các bài đăng có nhãn Vần T. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Vần T. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 30 tháng 11, 2016

Tâm Sự Thầy Trò - HOA CHÂU THỔ - TRỊNH CÔNG TRUYỀN


Thầy dạy ở trường “Khương My Bốn”
Bên đường Quốc lộ núi cheo leo
Ngôi trường xưa cổ phòng không rộng
Hăm mấy học trò nhỏ lêu bêu

Thứ Năm, 3 tháng 11, 2016

Thư về miền Trung - TRINH CHÍ


Gởi về miền Trung thương yêu 
trong cơn bão lụt

Đã lâu quá không về thăm đất Phú (1)
Chừ nghe tin bão lụt ngập miền Trung
Lòng nặng trĩu như một buổi chiều đông
Hai khóe mắt bỗng dưng tuôn giọt lệ.

Trời Hành - HOÀNG TUỆ NGA

Suốt ngày hôm nay, trời nắng ráo, không nóng, thời tiết thực là dễ chịu. Thế mà máy phát thanh bên ông Phán Bích dám rao là ngày mai trời có bão. Gần sáng, trời tháng chín mà lại trở hơi nóng. Tịnh xoay mình đạp hết mền của hai chị em. Trong lúc mơ màng, Tịnh nghe mưa trên mái tôn lách tách: ba trở mình dậy bước qua đắp mền cho hai chị em, vì sợ mưa lạnh. Từ ngày mạ mất đi, ba ở vậy với hai chị em, săn sóc cho cả hai từng ly từng tí.

Ngoài trời gió bắt đầu thổi mạnh, rồi mưa lớn dần. Tàu lá chuối sau hè quét lên mái nghe sàn sạt. Thường lăn vào ôm lấy chị, rúc đầu vào bụng chị. Tịnh mới lên 7, Thường 4, hai chị em thui thủi với nhau suốt ngày nên thương nhau lắm. Trời đã sáng, mưa càng lúc theo gió càng lớn. Trong nhà đã có vài nơi dột lộp độp. Trên bàn thờ mạ, nước nhỏ trên cây đèn nghe tong tong. Ba lăng xăng chạy hết nơi này đến nơi khác, sợ ướt áo quần, sợ nước vô tỉn gạo thì lấy chi mà ăn. Ba xuống bếp chiên lại bát cơm ăn còn hôm qua để rồi tiếp tục đi làm kẻo trưa. Trước khi ra cửa, ba dặn hai chị em không được ra ngoài mưa, ướt áo quần không có gì mà mặc. Thế là hôm nay, Tịnh khỏi phải ra chợ hốt cải úa, rau úa. Suốt ngày trời mưa tầm tã, đến chiều ba về, ba bảo nước đã lên khá rồi. Bên Đập Đá, nước xấp xỉ mắt cá. Tối nay sợ hai con lạnh, ba qua nằm chung cho hai đứa có hơi nóng và có đạp mền thì ba đắp giùm.

Thứ Hai, 31 tháng 10, 2016

Thu Trầm Mơ - PHẠM THỊ DIỄM PHÚC


Ngàn điệu thu ca thơm hương mùa
cho tim chiu chắt ý vu vơ
lối chiêm bao trong đêm bỏ ngỏ
chân mây rất nhẹ tuổi xa mờ

Thứ Tư, 26 tháng 10, 2016

Tình Tương Ái - VŨ CHINH

Sáng nay Thủy đến trường thật sớm. Vào lớp, Thủy đưa mắt tìm Vân ngay, nhưng chẳng thấy Vân đâu. Thủy nhìn ra sân chờ đợi. Thời gian qua mau. Sắp đến giờ học rồi. Thủy thất vọng. Bóng Vân mù mịt. Vân đã lỗi hẹn. Chiều qua, trước khi chia tay về nhà, Thủy dặn Vân sáng mai nhớ đi sớm, thật sớm hơn thường ngày để ra sau vườn hoa bắt bướm ép tập chơi. Vân gật đầu nói Thủy đừng có lo, Vân sẽ đi sớm, sớm nhất thế giới. Thủy bật cười vì câu nói khôi hài của bạn… Thế mà bây giờ, Vân đã quên, đã lỗi hẹn. Thủy nghe giận Vân vô cùng. Thủy tiếc rẻ một buổi sáng đẹp trời như hôm nay.

Tiếng chuông reo. Thủy bỏ bàn học, ra ngoài, xếp hàng. Vẫn chẳng thấy Vân. Bây giờ Thủy chợt nghe lo cho Vân nhiều hơn là giận Vân. Chắc Vân có điều gì bận rộn. Nhưng điều ấy có thiệt gì cho Vân không?

Khi đã ngồi vào bàn học rồi, Thủy vẫn ngó mông ra ngoài. Bầu trời xanh và trong. Khu vườn trước mặt dường như đẹp hơn thường ngày. Trong một góc vườn, vài cánh bướm bay chập chờn. Những cánh bướm mà Thủy ao ước được ép nhẹ nhàng, thật nhẹ nhàng trên những trang giấy nguyên trinh. Nhưng, hôm nay, Vân đã nghỉ học, những cánh bướm đẹp đó sẽ bay đi, và Thủy sẽ còn ao ước mãi.

Thứ Hai, 17 tháng 10, 2016

Trọng Thủy Mỵ Châu SONG THUẬN & XUÂN ĐIỂM

Chuyện tình Trọng Thủy Mỵ Châu
Thơ: Song Thuận

Nhạc: Xuân Điềm


(Tranh ViVi - Việt sử bằng tranh/Bùi Văn Bảo)
1. Đã mấy ngàn năm.
Chuyện tình sử xanh.
Mỗi lần nhớ đến.
Lệ vẫn long lanh...

Thứ Bảy, 24 tháng 9, 2016

Trăng Thu - PHƯƠNG KHANH

Dinh Thống Nhất, chợ Bến Thành, cảng Nhà Rồng hay nhà thờ Đức Bà ... là những công trình, địa danh nổi tiếng khiến nhiều khách phương xa muốn ghé thăm mỗi khi đặt chân đến TP.HCM.


Thứ Năm, 15 tháng 9, 2016

Trông Trăng Nói Chuyện - Q.D.

Tiếng Pháp là “La Lune” tiếng Anh là “the Moon” tiếng Nhật là “tsuki” tiếng ta là “trăng” hay gọi theo danh từ hán văn là “nguyệt”. Chung qui cũng chỉ là một khối vàng óng ánh, đêm đêm hội ngộ cùng nhân loại. Ấy vậy mà không ai nghĩ giống ai về mặt trăng. Bạn chỉ hỏi một người lớn và một đứa trẻ con, một thi sĩ và một nhà khoa học, một người dân nông thôn và một người thành thị, một cậu trai và một cô gái… bạn sẽ thấy cái ý niệm về trăng của họ hoàn toàn khác biệt. Kể ra cũng là một cái hay hay nên QD sẽ hướng dẫn các bạn đi vào ý nghĩ về trăng của một số người…

1. NGOẠI DIỆN

Vào những đêm 15, 16 âm lịch hay tốt nhất là đêm Trung Thu, trong lúc mọi người trong gia đình quây quần quanh đĩa bánh nướng, bánh dẻo và khay trà ướp hoa nhài, hoa sói bốc hương thơm phức ; bạn hãy chịu khó rời khỏi cảnh ấm cúng đó một chút (nếu có thèm ăn bánh thì bảo em nó để phần cho, lát ăn sau cũng ngon chán!) chúng mình đi ngắm trăng.

Trung Thu Tuổi Hoa - QUYÊN DI

CÔ NHI VIỆN VINH SƠN
15-9 ĐÊM TRUNG THU 1970

Mưa đang gieo nặng hột, chẳng thấy chị Hằng đâu cả. Chuyện này không lấy gì làm lạ vì mấy năm trước, Trung thu cũng mưa như thế. Tôi nhớ có người đã đùa bảo rằng: “Ở Sàigòn nếu Trung thu không mưa thì không còn ra Trung thu nữa”. Mưa mát thật nhưng sao trông như những dòng nước mắt?

Tôi mệt quá, cả một ngày từ sáng sớm đến xế chiều, chạy đi chạy lại hò hét thật lớn, để cho đến bây giờ chân tay rời rã, mi mắt muốn sụp xuống, đầu óc lộn xộn, giọng nói khàn khàn. Vậy mà tôi vẫn muốn ngồi ở bàn viết hơn là nằm trên giường ấm, bởi vì muốn ghi lại bao nhiêu tình cảm dồn dập đã đến với tôi trong ngày hôm nay ; nếu không ghi hết được một lúc thì cũng phải được vài trang, có lẽ như vậy rồi mới yên tâm đi ngủ…

Thứ Sáu, 9 tháng 9, 2016

Thế Giới Học Trò (II) - QUYÊN DI


ĂN QUÀ
(bài thứ hai)

Học trò ăn quà dài dài, bởi vậy nên mới có bài lần này “ “ăn quà trước cổng trường” tiếp theo bài “ăn quà trong lớp” ở số trước.

Ta vẫn nghe câu thơ giễu học trò rằng:

Học trò thò lò mũi xanh
Cầm tấm bánh đúc chạy quanh nhà trường.

Thế Giới Học Trò (I) - QUYÊN DI


VÀI LỜI GIAO DUYÊN: 
Kể từ ngày Ngàn Thông âm thầm nhắm mắt, không kịp từ biệt bà con độc giả, anh em trong ban biên tập ai cũng buồn héo gan nát mật. Riêng tôi thì treo bút lên xà nhà, ngán cho tình đời… đen bạc! Ngày ngày chỉ biết lấy những giờ dạy học làm vui. Thế giới học trò quả là một thế giới thân ái và dễ thương! Đây có thể coi như một lời tâm sự với bạn đọc Thiếu Nhi, Những giờ dạy, những buổi tiếp xúc với học sinh quả là niềm an ủi cho những ai mến yêu tuổi trẻ mà đang gặp những thất vọng, buồn chán vì hoàn cảnh. 

Treo bút lâu cũng đâm chán, nghiệp viết lách khi đã lỡ mắc vào người thì “nạn nhân” không thể ngồi chơi xơi nước hoài hoài được. Bởi vậy, nay được phép của chú Chủ biên Thiếu Nhi, tôi vui mừng cầm bút trở lại, để tiếp xúc với các bạn độc giả của Thiếu Nhi. Tôi không biết viết gì khác, ngoài những câu chuyện xảy ra trong THẾ GIỚI HỌC TRÒ, một thế giới đầy âm thanh, màu sắc, đầy tình cảm vui, buồn mà tôi được sống trong đó với tư cách một người thầy trong bảy, tám năm qua. Lời giao duyên “vô duyên” chỉ có vậy. Nay xin được bắt đầu.

Tôi Làm Thợ Cạo - VŨ KÝ


Thiên hạ thường chỉ chịu đi hớt tóc các ngày chủ nhật, lỡ chủ nhật này thì họ chờ đến chủ nhật sau, tóc không dài bao nhiêu mà sợ. Cửa tiệm của tôi mới mở còn nghèo nàn, nên tôi không dám thuê người phụ.

Từ lúc nhỏ còn cầm cái hộp gỗ đi lang thang trong các ngõ hẻm để tìm những cái đầu con nít bù xù cho đến lúc có cửa tiệm đàng hoàng, tôi đã tiến khá nhanh.

Thứ Hai, 22 tháng 8, 2016

Trong Em Tình Thương Này - THANH KHIẾT

Em áp bàn tay mình lên bàn tay ba. Bàn tay em nhỏ bé cạnh tay ba to lớn, dù em cố xòe ra thật to cũng không thể nào bằng tay ba được. Ba cười to:

– Giống con ếch và con bò quá nhỏ ơi.

Em cùng cười với ba. Khi ba cười, gương mặt ba rạng rỡ hẳn lên. Nhưng trên trán, bao nếp nhăn vẫn hằn rõ, chứng tích cả một đời khổ nhọc. Bao nhiêu lo lắng, u phiền, đã làm ba thêm cằn cỗi. Mấy năm nay, hình như ba già thêm, nhất là từ khi mẹ về chốn mù khơi, nơi cõi hương mờ, lạnh lẽo. Ngay cả chính em, cũng không còn nụ cười tươi như ngày xưa. Dù rằng lòng vẫn bảo hãy vui lên, vui lên, cho ba bớt buồn. Ba là điểm tựa của em. Và em là niềm vui của ba.

Em cầm bàn tay ba. Bàn tay có nhiều nốt chai cứng, dấu vết cần lao, ba đã đổi lấy gạo cơm về nuôi em. Da tay ba nhăn nheo. Ba buồn buồn. Ba già rồi còn đâu. Cha mẹ già như ngọn đèn trước gió, có thể tắt lúc nào không hay. Nhưng con còn nhỏ quá mà ba. Em cần có ba. Muôn đời, em cần có ba.

Chủ Nhật, 14 tháng 8, 2016

Trên Đồi Cao - HẢI YẾN LINH THY

Sắc trời biển màu lam tím. Mây trắng bâng khuâng bay về cuối trời. Mấy rặng dừa lao xao hát, bài hát buồn vu vơ. Lũ chim gọi nhau về tổ chí chóe. Kim thích những buổi chiều như vậy, nhất là những chiều có một vài sợi nắng óng tơ, vương trên đá sỏi đưa Kim lên ngọn đồi xanh rì trước mặt.

Kim rúc vào lòng mẹ và buông thõng ý nghĩ ấy vì chắc chắn mẹ Kim chẳng bằng lòng. Kim len lén nhìn lên mẹ. Mẹ Kim hướng tia nhìn về ngọn đồi xanh xanh đó, mắt mẹ xa xăm buồn như chứa đựng cả trùng dương thăm thẳm. Làn da trắng xanh của mẹ cho Kim thấy mẹ yếu quá, chả bù làn da đen sậm của bố Kim. Kim lặng yên nhìn sâu vào mắt mẹ, hình như nghìn vạn tinh tú chơi vơi trong ấy và sóng mắt mẹ long lanh, long lanh… Một hạt lệ nóng rơi xuống trán Kim. Kim bá lấy cổ mẹ:

Chủ Nhật, 17 tháng 7, 2016

THƯƠNG EM - Vũ Phương Trình

Nếu có ai hỏi Trung vì sao yêu em nó thế, Trung chắc chắn không thể trả lời được. Phải chăng vì con Búp quá xinh, vì chúng chỉ có 2 anh em? Hay vì nó ngoan ngoãn theo lời dạy của má nó, của cô giáo ở trong trường? – Với Trung, không hẳn chỉ có thế. Còn nhiều nguyên do nữa kia. Những nguyên do mơ hồ nó không định rõ được, không biết lấy lời lẽ gì để diễn tả. Lần con Búp lên sởi, nóng sum súp, nó thương quá đến phải ôm em, để thốt “Sao anh thương Búp thế?” mà nước mắt hai hàng vắn dài nữa là…

Không riêng gì mẹ nó mà cả xóm Ngã Sáu đều biết việc ấy. Hình ảnh thằng nhỏ Trung ốm nhom, cõng con Búp đi chơi khắp phố, đã quen thuộc với mắt mọi người như một bức tranh sống. Nhất là những ngày nghỉ hè nầy. Buổi sáng, buổi chiều, hoặc vườn “Ông Tượng”, hoặc đầu hẻm chú Tư hớt tóc, đều có mặt 2 anh em nó, tụm ba tụm bẩy với mấy đứa trẻ cùng xóm chơi đùa. Má Trung có thể kể là người nghèo nhất khu phố. Bà bán hàng rong ở chợ, đi sớm, về muộn nên ít thì giờ chăm sóc tới chúng. Nội việc lo cái ăn cho ba mẹ con cũng đã mệt rồi. Tuy vậy, không cần dạy, lòng thương mẹ cũng đủ khiến Trung ngoan ngoãn. Nó có thể lý lắc, ham chơi thật đấy – trẻ con nào không thế – nhưng ít khi thái quá đến nỗi làm má nó buồn. Khi Búp mới đầy 2 tuổi, má Trung

Thứ Tư, 6 tháng 7, 2016

Tiếng sáo chiều quê - THU HỒ

13- Nhạc phẩm: ♪♬ ❋⊱ TIẾNG SÁO CHIỀU QUÊ ⊰❋ ♪♬
Những ngày hè xưa…ad nhớ mình không những được gia đình cho đi Cấp (1 tên gọi xưa của Vũng Tàu) để mặc sức vẫy vùng cùng biển cả mà còn được về miền quê với những cánh đồng bát ngát, với những buổi chiều vàng, với những nông dân cày cấy, với những chú mục đồng ngồi vắt vẻo trên lưng trâu thổi sáo…Ôi! Khung cảnh thôn quê thật thanh bình.
Mời quí độc giả nhớ những ngày hè xưa qua bài hát TIẾNG SÁO CHIỀU QUÊ của nhạc sĩ THU HỒ được trình bày qua tiếng hát của ca sĩ KHÁNH LY.
@ Link nghe nhạc:

Thứ Hai, 13 tháng 6, 2016

Trầm Theo Chinh Sử - THÁI LYNH LĂNG

Chị em nặng một lời nguyền
Phất cờ Nương Tử thay quyền tướng quân

Năm ấy toàn thể dân Giao Chỉ sống trong hòa bình, hoan lạc. Trên ngai đã có nhị vị Trưng Vương tài đức chăn dắt. Mùa đông cách mùa chiến thắng một năm (41 sau Tây lịch), nhị vị Trưng Vương vẫn còn lo lắng vì việc triều chính chưa ổn định. Hai bà còn nghe gián điệp cấp báo rằng tướng nhà Hán sắp kéo quân sang đánh báo thù. Hai con voi thả rong tự do ở kinh đô Mê Linh được tìm về gấp. Có lẽ chúng sắp sửa dự phần xông xáo vào trận mạc hiểm nguy như khi xưa.

Thật vậy! Vua Hán Quang Vũ lần này sai thượng tướng Mã Viện (tức Mã văn Uyên) thống lĩnh hai chục vạn hùng binh rong ruổi tiến về Nam. Phía trước Mã Viện còn sai hàng vạn dân phu phá rừng, mở núi cho dễ lối đi sang.

Thứ Ba, 31 tháng 5, 2016

Trống Vắng - TẠ LỆ VÂN

(Cho kỷ niệm những ngày rời bỏ lớp 8A2­ )


Hoa rơi từng cánh u sầu
Hè về gom lại một bầu suy tư
Cầm tay nói tiếng tạ từ
Mai đây lưu dấu mây mù mà thôi!

Thứ Hai, 9 tháng 5, 2016

Tiếng Khóc Ban Đầu - VŨ CHINH

Vân giật mình tỉnh dậy vì tiếng động đó. Đêm thật yên lặng. Đêm tối mù và kinh dị. Giấc ngủ mỏi mệt ban chiều đã đem Vân đi thật xa và dài. Chợt, trong một góc tối nào đó, một tiếng động nổi dậy. Tiếng động kéo dài, khi to khi nhỏ. Có tiếng chân bước, tiếng mở tủ, tiếng lục lạo đồ đạc. Vân co rúm người, một cảm giác ghê rợn đang đến với Vân. Nhà bị trộm viếng rồi. Vân muốn la lên, la lên cho ba má Vân và hàng xóm biết. Nhưng cố gắng hoài, Vân vẫn không thốt được thành tiếng. Lưỡi Vân đớ lại. Tấm chăn được kéo lên cao hơn. Vân hi hí mắt, nhìn tứ phía, nhìn xuyên bóng đêm, e ngại. Tiếng động đến gần Vân. Vân nhắm mắt lại, rúc đầu vào tấm chăn.

Trong Đống Gạch Vụn - THĂNG LONG

(phỏng dịch “Nachts schlafen die
Ratten doch” của W. Borchert) 

“Bầu trời thật quang đãng, bỗng trên không tiếng ì ầm vang dội của động cơ rõ dần, và rồi… tất cả chỉ còn lại những gì điêu tàn, đổ nát – Giờ đây đã ba hôm mà đống gạch vụn bao quanh tôi vẫn còn ngút khói – … Tất cả chỉ còn là một đống gạch vụn! Một trái bom có thể tàn phá cả một ngôi làng trù phú như vầy sao?!...”

Cậu bé mệt mỏi với những ý nghĩ trong đầu. Cậu mơ màng, trước mắt cậu hiện ra cảnh sân trường với hàng phượng vĩ, với những buổi đá banh cùng chúng bạn… cậu mỉm cười kiêu hãnh.

“Ồ, hôm đó mình có những cú “sút” hay tuyệt!”