Thầy dạy ở trường “Khương My Bốn”
Bên đường Quốc lộ núi cheo leo
Ngôi trường xưa cổ phòng không rộng
Hăm mấy học trò nhỏ lêu bêu
Suốt ngày hôm nay, trời nắng ráo, không nóng, thời tiết thực là dễ chịu. Thế mà máy phát thanh bên ông Phán Bích dám rao là ngày mai trời có bão. Gần sáng, trời tháng chín mà lại trở hơi nóng. Tịnh xoay mình đạp hết mền của hai chị em. Trong lúc mơ màng, Tịnh nghe mưa trên mái tôn lách tách: ba trở mình dậy bước qua đắp mền cho hai chị em, vì sợ mưa lạnh. Từ ngày mạ mất đi, ba ở vậy với hai chị em, săn sóc cho cả hai từng ly từng tí.
Sáng nay Thủy đến trường thật sớm. Vào lớp, Thủy đưa mắt tìm Vân ngay, nhưng chẳng thấy Vân đâu. Thủy nhìn ra sân chờ đợi. Thời gian qua mau. Sắp đến giờ học rồi. Thủy thất vọng. Bóng Vân mù mịt. Vân đã lỗi hẹn. Chiều qua, trước khi chia tay về nhà, Thủy dặn Vân sáng mai nhớ đi sớm, thật sớm hơn thường ngày để ra sau vườn hoa bắt bướm ép tập chơi. Vân gật đầu nói Thủy đừng có lo, Vân sẽ đi sớm, sớm nhất thế giới. Thủy bật cười vì câu nói khôi hài của bạn… Thế mà bây giờ, Vân đã quên, đã lỗi hẹn. Thủy nghe giận Vân vô cùng. Thủy tiếc rẻ một buổi sáng đẹp trời như hôm nay.| (Tranh ViVi - Việt sử bằng tranh/Bùi Văn Bảo) |

Nếu có ai hỏi Trung vì sao yêu em nó thế, Trung chắc chắn không thể trả lời được. Phải chăng vì con Búp quá xinh, vì chúng chỉ có 2 anh em? Hay vì nó ngoan ngoãn theo lời dạy của má nó, của cô giáo ở trong trường? – Với Trung, không hẳn chỉ có thế. Còn nhiều nguyên do nữa kia. Những nguyên do mơ hồ nó không định rõ được, không biết lấy lời lẽ gì để diễn tả. Lần con Búp lên sởi, nóng sum súp, nó thương quá đến phải ôm em, để thốt “Sao anh thương Búp thế?” mà nước mắt hai hàng vắn dài nữa là…