Chiếc đồng hồ ngoài phòng khách đàn lên một điệu nhạc trầm bổng rồi thong thả “bòn… bòn…”. Phượng đếm nhẩm trong miệng và thốt nhiên giật mình. Đã mười hai giờ khuya cơ à! Phượng chép miệng, đưa mắt nhìn quanh. Qua ánh sáng xanh dịu của chiếc đèn đêm, mấy đứa em nó đều đã triền miên trong giấc ngủ say. Phượng xoay sang phải rồi xoay sang trái cố dỗ giấc ngủ, nhưng vẫn thấy trằn trọc. Nó miên man nghĩ đến chuyến về quê sáng mai…
Quê ngoại Phượng ở Mỹ Tho, cách thị xã hơn 5 cây số đường xa lộ. Từ đường cái trải nhựa phải đi quanh co trong làng hơn một cây số nữa mới đến nhà ngoại Phượng.

