Hiển thị các bài đăng có nhãn Vần M. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Vần M. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 23 tháng 6, 2017

Một mình thôi-Anh Việt Thu-Thanh Tâm

Ngày xửa ngày xưa, xưa thật là xưa, nhớ mấy cho vừa, nhớ người ta kể chuyện xưa:
Có một ông thầy, từ miền tây xa xôi, vùng đất có cây lành trái ngọt, vượt qua bao nhiêu đò ngang, phà bắc, thầy đến với vùng đất Tây Ninh để dạy nhạc.
Có một cô học trò, cứ sau buổi học lại len lén trao thư cho thầy dạy nhạc. Ban đầu, thầy luôn khéo léo tìm cách từ chối đáp lại tình cảm cô học trò…
Hơn 5 năm sau gặp lại, tưởng rằng cô học trò ấy sẽ quên mình… “Một mình thôi” ra đời nhằm nhắc khéo cô học trò mình: xin đừng yêu thầy, khổ lắm, yêu chẳng được gì, cuối cùng thì cũng chỉ “Một mình thôi” em ơi.
Hồi xưa, tỏ tình người ta thường VIẾT THƯ. Nay, VIẾT THƯ tỏ tình chỉ là dĩ vãng.
*****
MỘT MÌNH THÔI
(Tác giả: Anh Việt Thu, Thanh Tâm)
Trang thư xanh EM lén trao ANH-
viết bằng mực tím- tím bông hoa cà,
mà hồi xưa, ANH thường hằng mơ ước:
ngày hợp hôn, ANH kết hoa để tặng EM.

Đêm năm xưa, có gió heo may,
gió đùa trên tóc, ngủ say bên lưng đèo;
Trả lại ANH con đường tình năm cũ,
đường tình ơi: ta với ta- MỘT MÌNH THÔI.

Nếu năm xưa, năm xưa ANH lỗi hẹn,
và mình đừng quen nhau.
Những ân tình ngày đó có bao nhiêu
thì dang dở- dở dang có đâu nhiều.
Kỷ niệm xưa, kỷ niệm buồn biết mấy;
thà quên đi như chúng ta chưa làm quen.
(Lời bài hát được trích chính xác tờ nhạc xuất bản ngày 16-10-1971)
*****




Thứ Tư, 14 tháng 6, 2017

Mưa Cao Nguyên - HOÀNG ĐẠI NGUYỄN PHI HÙNG


Tôi vớ lấy khẩu súng săn rồi lặng lẽ bước ra khỏi nhà. Kể từ khi tới đây tôi chưa có dịp nào thuận tiện để đi săn cả. Rừng núi cao nguyên vào mùa này mưa như trút, mưa nhạt nhòa cả cảnh vật. Đến bây giờ trời mới sáng sủa một chút, tôi mang ngay đồ nghề lên đường, đồ nghề đây chỉ vỏn vẹn một khẩu súng và ít đạn. Tôi được tới đây cũng là một nỗi may mắn hiếm có. Nguyên bác tôi tình cờ ghé thăm sau mấy ngày ở lại nhà tôi chơi, ngỏ ý muốn mời mấy cháu theo bác lên cao nguyên chơi. Trong anh em tôi chỉ có mình tôi là muốn lên. Thực ra tôi cũng không muốn ở chơi một miền núi rừng heo hút nhưng có lẽ vì những thú vật, chim muông thúc dục tôi đồng ý thì đúng hơn. Chẳng còn lạ gì khi tôi có súng s8an mà chưa bao giờ được sử dụng cho sướng tay. Lên đây, cũng là một dịp may cho tôi vậy. Và cái dịp may ấy, có ngờ đâu lại là cả một câu chuyện...

Một Chuyến Đi - HOA NGUYÊN THỦY



Sống ở Pleiku đã khá lâu mà tôi chỉ biết độc nhất con đường Hoàng Diệu, đầu đường này là nhà tôi, đầu đường kia là trường Trung Học Pleiku tiếp giáp Trung Học Thánh Phaolô. Tôi chưa hề biết đến những vùng phụ cận như Trà Bá, Biển Hồ, Phú Thọ...

Tôi thật là quê! Xứng đáng với danh hiệu "nữ tướng cù lần" (!) mà các bạn gán cho tôi ngày còn đi học. Hôm nay, tôi đem các học trò đi du ngoạn lên Phú Thọ – chuyến đi xa vùng ngoại ô đầu tiên của tôi – Tôi mời một soeur đi theo để làm hướng đạo viên. Bảy giờ rưỡi xe bắt đầu chuyển bánh. Ra khỏi trạm kiểm soát đầu tỉnh, xe đi vào những khoảng đồng trống mênh mông. Bầu trời cao và thật trong, ánh sáng le lói buổi sáng tạo nên những cảm giác khó chịu trong tôi. Hai bên đường, những ống dẫn xăng (tôi đoán như vậy vì chẳng lẽ là ống dẫn nước sao?) của Mỹ màu xanh xám trông như

Thứ Tư, 30 tháng 11, 2016

Mùa Thu Đi Qua - DƯƠNG ĐỨC


Cho đến chiều hôm nay tôi mới nhận thấy trời đã vào độ cuối Thu, rất vội vàng làm tôi bỡ ngỡ. Mùa Thu đang đi vào những ngày tàn tạ mà chòm lá vẫn xanh màu, toàn vẹn trên những nhánh cây. Chỉ có một vài chiếc hãi hùng rơi rụng khi vừa vàng xém. Chiếc lá bay lạc loài trong công viên thành phố, rồi đáp nhẹ trên bồn cỏ trở màu chiều.

Chiều nay gió Thu về không héo hắt, không lướt qua những mầu hoa tan vỡ trôi trên hồ nước biếc để tạo những gợn sóng dịu dàng cho lớp rong rêu. Mây trở về vương chút hình hài mùa Hạ, vẫn trắng, vẫn mong manh, vẫn bàng hoàng mang mưa về giữa bình minh. Ngày Thu sắp tàn, tôi vẫn chưa hay mùa Thu đến, vì thiếu vắng một chiếc lá vàng, mầu mây tơ trắng, mầu cỏ mục với gió heo may.

Thứ Hai, 7 tháng 11, 2016

Một Thoáng Ưu Tư - HUỲNH CHÚC


“Ôi quê hương ơi đẹp tươi đứng trong trời đất. Ta yêu quê ta thì đâu có bao giờ mất. Yêu giống nòi…”

- Ối giời! Hát với hỏng! Cứ như là phèng la với trống múa lân.

Cu Huy cụt hứng. Đôi bàn tay đang hý hoáy với chiếc xe đạp của nó cũng ngừng lại theo nhịp điệu bài hát bị tắc tịt nửa chừng. Huy căm tức nhìn sang bên kia bờ giậu. Con bé Diễm, tác giả của câu nói vô duyên vừa rồi đang phơi áo quần trên hai hàng dây thép. Nét mặt con bé thản nhiên pha lẫn một chút đanh đá làm Huy thấy lòng càng “sôi sục”. Hủy bỏ tấm giẻ lau xuống đất, lừ đừ đứng lên tiến đến gần bờ giậu. Hai bàn tay chống vào cạnh sườn tạo cho mình một vẻ “oai phong”, Huy hất hàm:

Thứ Hai, 17 tháng 10, 2016

Mai này nước rút - PHAN KHƯƠNG THÁI

Mưa sao mà dai dẳng. Hết lớn bỗng rỉ rả, chẳng những mưa dầm lại thêm gió lạnh. Phượng nghe nhỏ Khanh nói có bão. Nhỏ Khanh bắt chước ngồi gần ba nghe ra-dô rồi bày đặt làm tàng với Phượng. Cả nhà đã ăn cơm chiều xong. Nhóc Hưng không chịu mặc thêm áo lạnh và khóc rấm rức. Má nhất định bắt tụi Phượng mặc ba lần áo. Giông gió ầm ầm đằng đông, đằng tây… tứ phía. Nhỏ Khanh thỏ thẻ với ba:

- Ba ơi! Nóc nhà chắc muốn bay, con lạnh quá.

Đèn đuốc tắt ngúm. Má phải khó khăn với những đèn dầu. Sau rốt, chỉ còn cây đèn bão để trong góc bộ ván là cháy với ánh lửa dao động nhảy múa. Phượng rầy nhỏ Khanh, trong lúc hai hàm răng đánh lập cập:

- Nói bậy không hà. Hổng thấy hôm qua ba đã dằn mấy bao cát trên mái tôn sao.

Nhưng má Phượng lo lắng bàn nhỏ với ba:

- Em sợ nhà có thể sập. Hay mình cho tụi nhỏ xuống hầm núp?

Ba bế út Tuấn đi tới đi lui, trấn an cả nhà:

- Không sao đâu. Ráng hết đêm nay, cơn bão sẽ tan.

Ba gài chặt cửa nẻo, nhưng gió luồn ngõ nào không rõ, thổi tốc những vật nhẹ trong nhà. Phượng quét sạch cái hầm có tráng xi măng trong buồng của tụi Phượng. Má trải chiếu và giăng mùng. Bốn đứa được lệnh ngủ trước. Em Tuấn khóc đòi má. Nhỏ Khanh dỗ muốn hụt hơi em Tuấn mới chịu nín. Phượng nằm nghe phía ngoài thao thức. Bên trên ba má vẫn dọn dẹp đồ đạc cho gọn hơn. Bóng má gầy gò chập chờn một vẻ ma quái theo khói thuốc lá của ba. Khói thuốc loãng nhanh như cơn gió cuồng loạn bên ngoài. Đến chừng Phượng chợp mắt thì nhỏ Khanh kêu giật ngược:

- Chị hai ơi, nước ướt em hết trơn.

- Hay em Tuấn đái dầm?

Phượng rờ lại đầu tóc mình và túm lại. Nước chảy qua kẽ tay, chẳng khác khi Phượng vắt quần áo. Vậy là không phải nước đái, vì má vừa hối tụi Phượng ẵm em ra khỏi hầm. Nhỏ Khanh trở xuống cuốn mùng, gối. Tấm chiếu ướt rượt, giống mới giặt. Một cảnh tượng lạ mắt xảy ra. Nước phọt có tia từ hai bên vách. Nước phun từ nền đất. Khi nước đã đủ cho guốc dép nổi lều bều thì Phượng không thấy nước xịt ra nữa. Nhưng nước dâng mau lắm. Phượng không hiểu nước từ đâu tới, cũng như gió bão tại sao chẳng ngơi. Phượng ngần ngại thọc chân xuống nước lạnh ngắt. Nhỏ Khanh mệt với tiếng khóc của út Tuấn. Phượng không đợi má sai, vội lò dò vén quần đi lấy bình và pha sữa cho em. Ba đẩy cửa trước nhà ra một cách khó khăn vì nước. Nước tràn ngập khắp nơi. Phượng nhìn thấy một màn phẳng lặng nguy hiểm vây quanh nhà mình và vườn tược. Nước xấp xỉ bộ ván ngựa. May là những đồ chơi của tụi Phượng má đã bỏ vào giỏ và cất hết trên nóc chạn. Những ghế, thùng… ba đã úp trên bàn.

- Má ơi! Con đem hũ mắm lên gác nghe…

- Khéo lo, má đem hết nồi niêu, gạo củi… lên trên rồi.

Bỗng Phượng nghe có tiếng động kỳ lạ. Tiếng đập thùng thiếc. Nhỏ Khanh ôm chặt má hơn:

- Cướp, ăn cướp… má ơi!

Rồi có tiếng người la ơi ới, tiếng bác Năm gái hàng xóm, bác Bình ở xa hơn… “Nước, nước, nước ngập…” Ba quay vào sau khi xem xét:

- Lụt rồi. Em cho tụi nhỏ lên gác thì hơn.

Má không an tâm khi ba một mình ra sau nhà để lo kê chuồng gà và chuồng vịt. Mưa còn lâm râm. Tụi Phượng được chỗ khô ráo nên tiếp tục ngủ. Tiếng người lớn lội bì bõm để vớt đồ đạc bị trôi. Phượng còn nhìn thấy ánh lửa hắt qua kẽ vách. Lửa của những cây đuốc bằng tàu lá dừa khô bó lại.

Phượng giật mình thức dậy. Sáng bét và tạnh mưa. “Ủa, má không kêu Phượng và Khanh đi học như mọi hôm?”.

Phượng chợt nhớ chuyện hồi hôm. “Lụt, lụt chỉ có vậy sao?” Phượng mò xuống mấy bực thang còn lại. Ba đang ngủ trên hai cái bàn kê sát nhau. Hai cái bàn đem lên trên bộ ván. Phía đối diện má nấu cơm với đống ghế đẩu ngổn ngang sau lưng. Má, ghế và ông Táo chất chồng trên giường. Hai lần giường mới đúng. Cái điệu này nước ngập đầu Phượng rồi.

- Khanh ơi! Dậy coi nước lụt.

Má rầy Phượng:

- Suỵt, để ba ngủ, nước lụt mà con vui lắm hả?

Phượng lè lưỡi và hỏi má:

- Sao giống ở dưới ngoại quá hả má?

- Làm sao giống được. Lụt một bữa, hai bữa rồi nước rút. Còn quê ngoại ở miệt Hậu Giang, cả một mùa nước nổi triền miên.

Nhỏ Khanh lục đục cách nào mà nhóc Hưng cũng thức và út Tuấn khóc ré lên. Má giao Phượng coi chừng nồi cơm và theo đà vách, qua gác như cách của Phượng.

- Nước lụt nghỉ học sướng quá há chị Phượng.

- Ai nói nghỉ học?

- Má biểu nghỉ, chị giỏi thì lội mà đi.

- Ừ hé, ướt cặp sách với quần áo tụi mình làm sao học.

- Phải chi ở dưới quê tụi mình có xuồng chèo đi học.

- Mình đâu biết chèo.

- Có cậu Hoàng chi.

- Bộ ở không để chèo xuồng đưa mình đi học hoài sao? Cậu Hoàng cũng mắc học. Cậu Hoàng kể rằng cậu xắn quần tới háng và lựa đường đất cao ráo mà lội đi lõm bõm, cặp đội trên đầu.

- Ý, nước lạnh lắm sao cậu chịu nổi?

- Cậu còn lấy viết đâm cá nữa kìa.

- Chị này xạo, một tay giữ quần, một tay vịn cặp, còn tay đâu mà đâm cá?

- Ta nói lúc nghỉ học chứ bộ.

- Hư ngòi viết thì sao?

- Cậu đã thay bằng ngòi viết rè. Vả lại đâm khơi khơi vậy, cậu đâu là tay nhà nghề có sẵn chĩa với nơm. Bà ngoại biết chắc cậu bị đòn.

- Em cởi áo lạnh đây, bây giờ nực quá…

Chị em nói chuyện vớ vẩn với nhau mãi. Ba đã dậy. Không biết bởi tiếng trò chuyện của Phượng, Khanh hay út Tuấn khóc nãy giờ? Má hỏi Phượng:

- Cơm chín chưa Phượng?

- Dạ, chắc chín rồi má.

- Thôi con coi mà dọn, lau chén, đũa… Chắc bữa nay nhà mình chỉ ăn hai bữa thôi.

Phượng nhấc nồi cơm xuống. Tô mắm lóc chưng trong nồi bay hơi làm đói bụng. Màu mắm nâu đỏ, tóp mỡ vàng với hành lá xanh cắt khúc rải đều mặt tô nhìn ngon cặp mắt. Phượng lụp chụp lấy tô mắm ra và xới cơm.

- Hay là dọn cơm trên gác nghe má?

- Ừ, con bưng chén đũa… để nuồi cơm, ba phụ cho.

Ăn cơm xong, ba thay cái áo cũ. Ba đi mình không để đến công sở – chỗ ba làm việc – để biết phận sự cho ngày mai, ngày mốt… Má đâm ra rầu rĩ, than thở:

- Vườn, tược… hư hết. Ba mớ cà bắp với cà tím mới vừa đơm bông làm sao sống.

Nhỏ Khanh thỏ thẻ:

- Nhà cửa chắc dơ lắm, đóng bùn sình như ở dưới nhà ngoại…

- Con nhỏ này có im không? Má nè, con đi hái mớ bông so đũa chiều nay nấu canh nghe?

- Thôi con, đừng lao xuống nước.

Được một lát:

- Chị Hai lượm dép giùm em, trôi đâu mất chiếc kia rồi?

- Chị Hai xếp tàu cho Hưng thả đi…

- Chị hổng xé tập được, má cũng không cho xuống nước thì làm sao?

- Chờ mai mốt nước rút, chị em mình rửa nhà mệt ứ hơi.

- Đúng đó, má nói cực lắm, phải không má?

- Má kể chuyện ở nhà quê nước nổi đi má.

- Nước nổi khổ lắm, đi đâu cũng phải chống xuồng.

- Lâu ngày làm sao người ta làm ruộng?

- Họ trồng lúa sạ, nước dâng bao nhiêu, lúa vươn cỡ đó.

- Hay quá, giống chuyện dã sử Sơn Tinh, Thủy Tinh há chị Hai?

- Chừng nước rút người ta làm sao hả má?

- Thì người ta gặt lúa như thường.

- Còn trâu bò?

- Đắp nền chuồng cao lên.

- Ý, gà vịt… Gà, vịt nhà mình, sao hổng nghe kêu?

- Má cũng quên lửng. Điệu này chắc con Phượng phải lội ra xem sao. Hay con coi chừng em, để má…

Nhưng út Tuấn níu chặt má hơn. Riêng Phượng rất ưng bụng. Bận này có phép của má. Phượng phải ra coi sự tình bên ngoài và ngắm trời, trăng, mây, nước. Mà ban ngày làm gì có trăng. Nhỏ Khanh toan tụt xuống thang thì má ngăn:

- Con Khanh đừng chộn rộn. Nước ngập lút đầu chớ phải chơi. Kìa, không thấy nước tới cần cổ con Phượng sao?

Thật vậy, Phượng không dám cúi đầu xuống. Hễ ngước mặt thì thôi, cúi là cằm đụng nước và dĩ nhiên nước tràn vô miệng. Nhỏ Khanh nhắc chừng chừng:

- Chị Hai coi con gà mái đẻ trứng nhỏ xíu của em còn sống không nghe.

Phượng im lặng dò từng bước, không thể há miệng để trả lời. Đi mạnh sóng sẽ xao động và ập vào mũi. Nước trắng xóa, cây lá ẻo lả rũ mình. Những tàng cao hãy còn đọng giọt mưa. Mấy căn nhà tranh xa xa chỉ còn ló cái mái. Người ta đang chở nhau đến chỗ cao ráo hơn. Vùng nhà Phượng không sẵn xuồng. Chắc người ta mượn đâu đó được hai cái. Trong đám lố nhố in như có bóng của ba. Ba đang chuyền một đứa bé ở trần trạc tuổi nhóc Hưng vào xuồng. Chắc ba tình nguyện vào ủy ban cứu trợ tạm thời đây mà. Phượng bước hụt chân. Chưa kịp la nước đã tràn vô miệng làm sặc sụa. Phượng chợt nhớ đã ra đến hè nhà. Và Phượng leo lên miệng lu sành. Từ đó Phượng đã ló khỏi mặt nước và thong thả đôi tay. Chao ôi! Vịt lội đâu mất, gà nữa. Cửa chuồng mở sẵn. Ba cẩn thận lắm mà, có lẽ nào nước tông cửa chuồng, hay gà vịt? Phượng điếng người ngó dáo dác. Qua màn nước mắt nhạt nhòa, Phượng không thấy gì được nữa. Có tiếng gà gáy. Một giọng cô độc và buồn bã. Phượng quẹt nước mắt bằng tay. Áo Phượng, khỏi nói, ướt nhẹp! Một con gà trống đứng co ro trên ngọn tre Mạnh Tông. Nó đây, còn mấy con kia đâu? Phượng nói vọng vô nhà:

- Má ơi, gà vịt chỉ còn mỗi con gà trống thiệt lớn thôi.

- Con coi kỹ chưa?

- Còn con gà mái của em. Hổng biết, bắt đền chị Phượng đó.

Phượng trở vô thay đồ và chờ ba về. Nắng tắt hẳn, ba mới về tới. Nước giựt chừng một tấc, bây giờ cảm tưởng như dâng cao hơn. Má nói nước lớn theo con nước của dòng sông. Ba mệt nhọc vì cả ngày lo giúp đỡ bà con nghèo kém may mắn hơn gia đình mình. Cả nhà quây quần bên nồi cơm chiều bốc khói. Vẫn độc một món mắm lóc chưng. Vì Phượng quên hái bông so đũa. Nhỏ Khanh không để ba yên, nhỏ hỏi hoài:

- Gà đi đâu? Nó làm sao lội hả ba?

- Ba cũng không biết. Ba thấy vịt lạc bầy sắp chết đuối hồi mơi. Có vịt hàng xóm, chắc có vịt của nhà mình… Người ta bỏ của chạy lấy người, còn thì giờ đâu mà lo cho gia súc.

- Ba ra bắt con gà trống đi…

- Để mai không muộn, nó không thể nào đi chỗ khác. Nếu muốn nó đã bay mất – Phượng bàn.

Má lên tiếng khuyên can:

- Mấy đứa để ba nằm nghỉ. Nghe má dặn đây. Hễ nhắm nước còn lên – … Có lẽ sắp ngập căn gác… – thì con Phượng lo cho hai đứa nhỏ. Con Khanh phụ má đem quần áo, đồ đạc…

- Chi vậy má?

- Kiếm chỗ cao ráo trú ẩn tạm. Không lẽ mình ngồi riết trong nhà uống nước chịu trận. Mấy đứa ráng đem tập vở theo luôn.

- Út Tuấn đâu bằng lòng, má.

- Sao, nó nhỏ xíu biết gì?

- Nó chỉ chịu nhỏ Khanh ẵm hà.

- Vậy đổi phận sự của hai đứa. Con Khanh dắt thêm thằng Hưng được không?

- Được mà, má đừng lo.

Đêm nay má tiếp tục không ngủ, nhìn mực nước mà càng tăng nỗi lo ngại. Nước ghi mức trên vách cột để rồi hạ thấp, đánh lừa sự canh chừng. Vài giờ sau nước len lén bò lên mức cũ và tạo kỷ lục mới. Đêm nay mưa không giúp sức nước. Phượng mỏi mệt vào giấc ngủ không yên. Đâu đó, tiếng chó đói tru nghe thống thiết lạ.

Trời lại sáng. Ba đi đâu mất chưa kịp ăn cơm sáng. Phượng không biết nên gọi bữa cơm sáng hay là bữa cơm trưa nữa. Bữa nay Phượng cố nhớ phải hái mớ bông so đũa đem luộc. Vì bỗng dưng Phượng thèm vị ngọt của bông so đũa luộc, nuốt khỏi cổ còn để lại cái hậu đăng đắng. Đúng hơn, Phượng thèm sinh tố của rau xanh tươi.

Đúng lúc Phượng sắp lội bì bõm thì nhỏ Khanh nhắc đến rắn. Hai chị em đều sợ rắn cắn. Nhưng má nói “rắn cũng phải tìm chỗ đất gò nỗng, cành cao để quấn trốn. Và rắn nước trong nước không cắn người.” Phượng đề phòng cho chắc ăn. Phượng ngồi lên cái thau nhôm thiệt là lớn. Nhỏ Khanh rút cây giăng mùng đưa Phượng chống. Hai nhóc tì vỗ tay đòi theo. Chao ơi! Rắn không có, Phượng thấy toàn là đỉa. Đỉa lềnh khênh. Má nói “đỉa gặp bụng chân người thì phải biết, xức vôi mới chịu rớt cái thân hình no căng máu người…” Con gà trống xơ xác gáy mừng khi gặp Phượng. Để rồi Phượng sẽ cho nó nắm gạo. Tìm cách cho nó ăn cũng khó nghĩ thiệt. Cánh của mấy bông so đũa nở đều đặn. Giá có cá lóc để má nấu chung làm canh chua. Hay là Phượng bắt gà cho má kho với xả. Phần gia vị chắc không tìm được dễ dàng đâu. Hồi chưa lụt sướng ghê. Rau, hành, gừng, xả v.v… má đều có cắm rải rác quanh bờ đường đất. Khoai mì nữa… Chắc úng thủy, khoai mì thúi củ rồi. Phượng đâm ra rầu rĩ và nghĩ lan man. Tâm lý của học trò nhỏ như tụi Phượng, những ngày học chỉ thích thầy, cô… cho nghỉ, trông lễ. Khi được nghỉ lại hăm hở muốn đến trường, cặp bè cặp bạn… À, còn trường của Phượng. Khu Trung học ở chỗ đất cao ráo, khang trang, đâu có thể ngập nước. Hình như ba nói người ta đến trường, lớp của Phượng tạm trú nhiều lắm. Còn lại một số quyết sống chết với căn nhà mồ hôi nước mắt. Nhà thấp, họ gác ván, vạt giường lên rui, kèo… ngồi chò hõ, và cầu nguyện. Cầu cho tai qua nạn khỏi. Gia đình Phượng may nhờ ba má có kinh nghiệm sống vùng nước nổi, nên tạm yên ổn. Mai mốt nước mà dâng cao nữa, có lẽ phải giở nóc tôn chun lên mái ngồi quá. Vùng này hiếm khi có lụt lắm, sao chưa thấy sự cứu trợ từ các nơi? Họ làm việc chậm chạp ghê. Mà thôi, để yên cho người lớn lo toan. Phượng mong cho nước rút lè lẹ để nhìn cảnh tượng nhà cửa đóng rong, rêu… và phù sa của con sông gần chợ. Chừng nào tụi Phượng có thể cắp sách đến trường như trước? Nước, mày ở đâu mà nhiều vậy? Bình thường mặt đất thấy cũng như nhau. Nay nhờ có mày mà phân biệt được chỗ cao, chỗ thấp đó nước ơi! Con gà này nữa, gáy khiêu khích hoài. Bắt vô cho má cắt tiết mới được. Phượng “chèo” nhẹ đến chỏm ngọn tre Mạnh Tông. Cái vói tay của Phượng khiến thau nhôm chòng chành và nghiêng một phía cho tràn nước. Phượng hốt hoảng chống vội vã. Cái thau và thân mình Phượng chìm nhanh hơn Phượng tưởng. Mớ bông so đũa, trái lại nổi bập bềnh. Phượng nuốt trọn một ngụm nước. Nước có mùi hôi thúi tan rã. Gần đó là cái chuồng gà trôi không thoát với rặng tre. Mò tay vào chuồng, Phượng đụng đám lông mềm nhũn. Ý, ba cột gà kỹ quá, vừa chết ngạt, vừa chết đuối đây mà. Nhờ sức mạnh, riêng con gà trống bứt đứt dây bay lên ngọn tre chớ gì! Cảm giác nhột nơi cánh tay vừa rút lại, Phượng đưa khỏi mặt nước coi thử:

- Ái, má ơi! Đỉa… đỉa bám làm sao đây?

Bỏ cái thau, cây giăng mùng làm cây dầm, Phượng mang “chiến lợi phẩm” lội mau vô cho má xử trí. Con gà trống không biết mình vừa thoát nạn, đập cánh phành phạch chừng muốn riết theo Phượng. Tiếng gà gáy lẻ loi, không một tiếng chim bé bỏng nào đáp lại.

PHAN KHƯƠNG THÁI 
(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 116, ra ngày 7-12-1973)

Chủ Nhật, 14 tháng 8, 2016

Mùa Hoa Nở - HẢI YẾN LINH THY


Gió chiều mơn man hoa lá. Nắng vàng còn vương đọng đâu đây loãng dần theo gió mát. Những hàng dừa xanh lá mải xì xào nói chuyện và nghiêng mình soi bóng dưới dòng sông gợn sóng. Dưới chân bóng mát hoa dừa thi nhau rơi, rơi thật đều theo gió thoảng. Chúng nhẹ nhàng vương trên tóc, trên áo của những đứa trẻ vô tư đang loay hoay nhặt hoa dừa. Bóng lũ trẻ đổ thành vệt dài rồi thênh thang hòa dần cùng mầu đất đỏ xám.

Thứ Ba, 31 tháng 5, 2016

Một tuần lễ ở Tòa Soạn (IX) - NHẬT TIẾN


Chuyện vui buồn ở Tòa Soạn thật ra nếu đem kể hoài sẽ liên miên bất tận. Nhưng để khỏi choán chỗ của tờ báo, tôi xin tạm chấm dứt loạt bài này ở đây và xin hẹn sẽ trở lại mỗi khi cần bầy tỏ với bạn đọc những chuyện vui buồn. Trong liên tiếp 8 kỳ báo vừa qua, được độc giả theo dõi từng chi tiết nhỏ, và nhiều bạn, nhiều em đã gửi thư về chia xẻ sự vui buồn với người viết, tôi hết sức cảm kích và xin gửi ở đây lời cám ơn chung.

Một tuần lễ ở Tòa Soạn (VIII) - NHẬT TIẾN


"Nếu báo mình bán được 3000 số thì ít nhất cũng giáo dục được 3000 Thiếu Nhi. Trong cố gắng của tư nhân mà góp phần được cho quốc gia như thế thì công trình ấy của mình cũng đáng nên duy trì".

Thứ bẩy (tiếp theo)

Vấn đề tăng giá báo, Chủ nhiệm không đưa ra một ý kiến nào và để cho tòa soạn hoàn toàn tự do tìm lấy một quyết định đúng. Trong suốt hai năm cộng tác để điều hành tờ Thiếu Nhi, tôi thấy Chủ nhiệm Nguyễn Hùng Trương luôn luôn giữ ở vị trí tế nhị đó. Chủ nhiệm đã xóa được cái hàng rào ngăn cách, đầy mặc cảm ngại ngần của những người đã đốt đi một ngân khoản khổng lồ để chi vào việc

Một tuần lễ ở Tòa Soạn (VII) - NHẬT TIẾN

Thứ bẩy (tiếp theo):

Hằng tuần, vào tối thứ bẩy, tờ Thiếu Nhi đã được thực hiện xong hoàn toàn bản chính với đầy đủ phần sắp chữ, hình ảnh và minh họa. Công việc còn lại sau cùng là anh chị em trong tòa soạn phân chia nhau ngồi đọc lại từ trang đầu tới trang chót để sửa những lỗi morasse còn sót lại. Với những lỗi nhỏ như chấm, phẩy, hỏi, ngã thì sửa bằng tay, những lỗi nặng hơn như sai cả chữ, cả đoạn thì cắt, dán, đắp vá sao cho được êm đẹp. Nhờ công việc tỉ mỉ này mà tờ báo tương đối không bị nhiều lỗi lầm về mặt kỹ thuật. Chúng tôi chỉ dám nói là tương đối, vì nhân vô thập toàn, người sửa bài nhiều khi đọc tờ báo với sự chủ quan, không thể nhìn thấy hết những lỗi rành rành trước mắt nhất lại là những bài mình đã quen thuộc đọc đi, đọc lại mấy lần qua lần sửa thứ nhất, thứ nhì ở giai đoạn xếp chữ. Trong giới ấn loát, người ta đã thường kể một câu chuyện về sửa lỗi morasse như sau: Có một cơ

Một tuần lễ ở Tòa Soạn (VI) - NHẬT TIẾN

Thứ sáu (tiếp theo)

Phần chữ trên trang báo của các bài sáng tác sau khi được mis xong sẽ chuyển tới họa sĩ Vi Vi để minh họa. Công việc này, họa sĩ thực hiện ngay ở tòa soạn. Trung bình vẽ xong phần minh họa cho một truyện ngắn (có từ 3 đến 4 tranh) phải mất từ một giờ rưỡi đến 2 giờ. Trước hết, họa sĩ phải đọc hết bài sáng tác để nắm vững ý của tác giả, sau đó mới lựa chọn chi tiết đặc sắc để thực hiện lên nét

Một tuần lễ ở Tòa Soạn (V) - NHẬT TIẾN

Thứ Sáu…

Hằng tuần, cứ vào buổi tối thứ sáu thì bài vở của số báo mới đã gần hoàn tất. Đó là số báo sẽ phát hành vào 2 tuần lễ sau. Nghĩa là luôn luôn tòa soạn phải đi trước thời gian tới 2 tuần lễ. Thí dụ hôm nay các sạp báo bắt đầu bầy bán số 84, thì máy trên nhà in đã đang in dở dang số 85 và tòa soạn đang hoàn tất số 86 để trong vòng 2 ngày nữa, tức là tới chủ nhật, phải giao đi chụp phim. Như chú Bách Khoa đã trình bầy về kỹ thuật ấn loát ở số 51, tờ Thiếu Nhi đã phải trải qua nhiều giai đoạn:

Một tuần lễ ở Tòa Soạn (IV) - NHẬT TIẾN

Thứ năm…

Hàng tuần, cứ mỗi buổi tối thứ năm, là anh chị em trong tòa soạn tới hội họp đông đủ nhất. Bởi hôm nay là ngày tờ báo đã hoàn tất. Tất cả đều sẵn sàng chờ sáng sớm ngày mai giao cho nhà Tổng phát hành. Ở Saigon vì thế các em có thể đọc Thiếu Nhi từ ngày thứ sáu. Các tỉnh xa, báo có thể về chiều tối thứ bẩy hay sáng chủ nhật.

Một tuần lễ ở Tòa Soạn (III) - NHẬT TIẾN


Thứ tư…

Thường thường ở tòa soạn, buổi sáng thứ tư là chị ĐPK bận rộn nhất. Bởi thứ tư là hạn cuối cùng chị phải hoàn tất 2 trang hộp thư ở mặt bìa trong. Nhiều khi anh em ấn công phải đứng chờ để giật ở tay chị ra từng tờ bản thảo viết tay bằng giấy pelure mầu hồng (chị ĐPK có thói quen viết bài trên pelure

Một tuần lễ ở Tòa Soạn (II) - NHẬT TIẾN


Bởi không chán sao được, khi ở một trường trước bán được 78 số, nay sụt xuống còn 2 số, ở một trường khác bán 42 số nay còn 4 số, và đặc biệt ở một trường lớn khác, sĩ số học sinh trên 10.000 mà liền 3 kỳ báo (73, 74+75, 76) mỗi kỳ gửi 150 số, đều không bán được lấy một số nào! Điều này khiến tôi chạnh nghĩ đến các em ở xa. Một tờ T.N về đến tỉnh đã lên giá tới 60đ (vì thêm tiền cước phí), có chỗ, nhiều em đã phải mua tới giá 70đ. Ấy vậy mà nhiều khi chậm chân, báo còn hết không có để mua nữa. Trước hiện tượng ấy, nhiều em viết thư về thắc mắc không tin là tờ báo đang ở đà suy sụp. Nhưng các em đã không biết rằng dù ở tỉnh xa, báo có chạy, nhà phát hành cũng chỉ gởi ra một số giới hạn (để khỏi còn báo ế trả lại đỡ tốn tiền cước phí chuyên chở). Nhà phát hành có thể tăng số lượng báo gửi đi xa, nhưng với điều kiện là các sạp báo ở tỉnh phải viết thư com-măng, hoặc chính độc giả ở tỉnh nhờ sạp báo com-măng hộ. Nhưng không có ai làm như thế cả. Tâm lý chung là “có thì

Chủ Nhật, 22 tháng 5, 2016

Một tuần lễ ở Tòa Soạn (I) - NHẬT TIẾN

Chủ nhật…

Với tòa soạn Thiếu Nhi, tuần lễ bao giờ cũng khởi đầu bằng ngày chủ nhật. Bởi sáng chủ nhật là ngày mang báo đi chụp phim. Giao được 32 trang báo cho tuần nầy, lại phải bắt đầu khởi sự cho 32 trang báo tuần kế tiếp. Mọi cố gắng trong 7 ngày qua đã trở về con số không để rồi bắt đầu lại. Cứ thế tuần này qua tuần khác, tháng này qua tháng khác, đều đặn như một guồng máy đã chuyển động liên tục trong gần 2 năm.

Thứ Hai, 9 tháng 5, 2016

Mẹ Tôi - NGHIÊM TÂM TÂM


Nếu có ai hỏi tôi trên đời này tôi thương gì nhất, chắc chắn tôi sẽ trả lời: Tôi thương mẹ. Tôi thương mẹ nhất trên đời. Mẹ là bóng mát thương yêu, tình mẹ là chất liệu ngọt ngào êm ái nhất. Mẹ đã sinh ra chúng tôi, nuôi dạy chúng tôi nên người, mẹ lận đận, khó nhọc vì chồng con thế mà lúc nào mẹ cũng cười vui, mẹ không hề kêu ca than vãn.

Theo lời mẹ tôi kể, nhà ngoại tôi rất nghèo, nhà chỉ có vài thửa ruộng và dăm ba con trâu nuôi cho mướn. Ngoại có ba người con: người con trai đầu, mẹ tôi và dì tôi. Cậu hai được ông bà ngoại cho đi học chữ Nho, rồi chữ Pháp. Ngoại cưng yêu cậu lắm vì cậu là con một nối giòng nhưng chẳng may cậu lại chết sớm. Trong nhà một tay mẹ cáng đáng, hồi còn nhỏ mẹ tôi đã phải đi chăn trâu, cấy lúa… đêm về mẹ phải thức khuya làm thêm hàng mã, để sáng dậy sớm lên chợ Quận bán. Tuy vất vả, khó nhọc mẹ vẫn nổi tiếng xinh đẹp nhất vùng, cho đến bây giờ tuy mẹ tôi đã già, trán mẹ đã nhăn, da mẹ đã hóp vì trải bao năm khổ sở với chồng con tôi thấy mẹ vẫn có nhiều đường nét. Năm mẹ tôi mười sáu tuổi, ba tôi ở Đàlạt về nhờ mai mối dạm mẹ. Ba là con một, gia đình ba không giàu nhưng bà nội hiền lành, phúc hậu, hơn nữa giòng họ ba lớn, lại có danh vọng. Lúc đầu mẹ tôi không chịu nhưng sau họ hàng khuyên nhủ quá nên mẹ bằng lòng… Ngày đám cưới ba mẹ tôi được người nhắc nhở hoài. Nhiều lúc trong bữa cơm thân mật gia đình ba thường mỉm cười kể lể: Ngày xưa ba đâu tính lấy mẹ mày, vậy mà nội cứ bắt lấy cho bằng được. Ba kể cho chúng tôi nghe hôm nhận được thư

MẸ - THỨC LỆ



Nhớ nguồn sữa tình thương của mẹ
như giọng ru Tiên Thánh đêm ngày,
nuôi dưỡng con nên vóc hôm nay,
trong giấc ngủ vòng tay ấm áp.

Thứ Tư, 4 tháng 11, 2015

Một lần viếng thăm - HƯƠNG CỎ MAY


- Me ơi! Mai me cho con đến Tòa soạn Tuổi Hoa chơi nghe me!

- Chơi gì chỗ ấy con? Chỗ người ta làm việc ai có thì giờ rảnh để chơi với con? Thôi ở nhà đi, mai thứ bảy, me dẫn đi xi-nê.

- Thôi, con hổng thèm đâu, me cho con đến Tòa soạn Tuổi Hoa đi, đến đó vui hơn xi-nê nữa cơ!

- Chỗ làm việc mà vui cái gì? Thôi lên lầu ngủ đi con gái. Chóng ngoan me thương.

- Tức quá đi thôi – Em cố cãi – me không biết gì hết á! Hôm qua con Thảo mới đến chơi : nó nói các anh chị trong tòa soạn vui lắm, có cho nó kẹo nữa me ơi!

Me em bật cười:

- Té ra con thích kẹo mà đến đó hả?

- Hổng phải đâu me, con hông cần kẹo, con đến chơi thôi, cho con đi nghe me!

Me em bỗng nổi giận:

- Me nói hoài mà con không nghe hả? Có lên lầu ngủ không? Me đánh cho bây giờ.

Thế là hy vọng của em tiêu tan như mây khói. Me khó quá đi thôi! Từ lâu, em có ý định đến viếng thăm Tòa soạn Tuổi Hoa nhưng vì bận học, sợ me không cho đi. Bây giờ nghỉ hè rồi, ở nhà chơi mãi cũng chán ; nên em quyết định xin me cho đến đó chơi ; vậy mà me lại không cho đi, có tức không cơ chứ?

Em vùng vằng lên lầu, về phòng gieo mình xuống giường – nước mắt trào ra. Tức me quá đi thôi! Ồ, em bỗng nghĩ ra một cách : Thử vào xin ba coi, chắc thế nào ba cũng cho ; mà hễ ba cho thì me cũng bằng lòng liền à. Mấy lần trước, em xin đi dự trại với tụi bạn do nhà trường tổ chức, lần nào xin me cũng không cho : me viện đủ cớ hết. Thế mà ba cho là me cũng chịu cho em đi. Nghĩ vậy em ngồi bật dậy, sang mở cửa phòng ba:

- Ba ơi! Mai cho con đến Tòa soạn Tuổi Hoa chơi nghe ba.

Em yên chí thế nào ba cũng ừ ; vậy mà ba trả lời một câu làm em muốn “xỉu” ngay tại chỗ:

- Chó con! Xuống dưới nhà xin me đi, ba mắc làm việc.

Em lủi thủi quay ra, thế là vỡ mộng. Xin me : me không cho ; xin ba : ba bảo xin me. Như vậy biết chừng nào em mới đến thăm Tuổi Hoa được đây? Tuần tới, em phải lên Đà Lạt với me rồi. Chừng về thì em lại phải lo sửa soạn cho niên học tới. Trời ơi! Sao me em khó khăn quá! Xin đi đâu me cũng không cho. Chả bù với me của Thảo : đi đâu me nó cũng cho miễn là có lý do chánh đáng và phải xin phép hẳn hòi. Giận me quá đi thôi. Mai em khỏi thèm đi xi-nê với ba me nữa đi ; em nhất định rồi, me có năn nỉ em cũng không đi : để “trả thù” cho đỡ tức, ai bảo em năn nỉ mãi mà me cứ chối từ.

Em lên giường giăng mùng lo đi ngủ, vừa chui vô mùng bỗng em nghe có tiếng máy xe nổ dòn dã và sau đó tiếng nói chuyện oang oang. Hình như có khách đến. Em định xuống xem ai đến nhưng chợt nghĩ là mình đang giận me nên vội thôi. Ở dưới nhà, hình như có ai hỏi em, tiếng nói giống chú Hoàng quá!

- Hương ơi, có chú Hoàng qua chơi nè, có cả em Thoa nữa!

À đúng rồi, em đoán đâu có sai : chú Hoàng đến chơi. Đây là dịp cho em “trả thù” me. Em đắp mền lại giả vờ ngủ nhưng vẫn cố ý lắng nghe câu chuyện dưới nhà.

Tiếng me em:

- Hương ơi! Sao không xuống chào chú, con?

Và ba em:

- Chắc con nhỏ ngủ rồi. Hảo, đâu con thử lên kêu em coi.

Biết chị Hảo sắp lên tới, em quay mặt vào vách nằm im. Chị Hảo gọi mấy lần không thấy em trả lời, chị trở xuống lẩm bẩm:

- Sao hôm nay con bé ngủ sớm thế? Mới tám giờ hơn mà đã ngủ rồi!

Em nín cười để tiếp tục diễn nốt vai trò của mình. Khi ấy, em nghe chú Hoàng bảo:

- Ngày mai, mời anh chị đến chung vui với cháu Thoa mừng ngày sinh nhật thứ mười của cháu.

- Vâng, chúng tôi sẽ đến. À, chú định tổ chức vào lúc mấy giờ?

- Dạ, tụi em định tổ chức vào lúc mười hai giờ.

Ba em nói:

- Như thế : ngày mai thứ bảy được nghỉ, sáng tôi dắt các cháu đi xi-nê rồi về ghé chú luôn.

Nghe đến đấy, em mừng rỡ vô cùng. Ngày mai ba me vắng nhà, đến chú Hoàng thì thế nào ba me cũng ở lại nghỉ trưa, đến bốn, năm giờ mới về cơ. Như vậy, em có thể đến Tòa soạn được. Chị Hảo hiền và thương em lắm, xin một tiếng là chỉ cho liền à. Em đi khoảng một giờ đến ba giờ về, thế là khỏi sợ ba me biết. Ồ, còn cu Hân nữa chi? Hắn có thể tố cáo em lắm chứ! Nhưng mà khỏi sợ đi, mấy bữa nay cu Hân đau răng nằm mãi trong phòng rồi, hắn nào biết em đi đâu mà méc ba me. Vui thích quá, em tung mùng nhảy xuống đất, chạy lại tủ áo lựa lấy chiếc áo đầm thật đẹp mà me mới may tuần rồi ; em cắm bàn ủi là cho thật thẳng rồi móc vào mắc áo treo lên. Em lại lấy khăn lau đôi giày mới cho thật sạch, cất đôi vớ vào trong. Thế là xong. Ngày mai em sẽ mặc những thứ ấy để đến với Tuổi Hoa.

Em trở lại giường, nhưng không hiểu sao em nôn nao chi lạ, còn hơn hôm bãi trường đến lãnh thưởng nữa cơ. Em trằn trọc hoài không ngủ được, cứ nghĩ đến cuộc đi chơi ngày mai thôi! Ồ, đến tòa soạn chắc vui ghê lắm ; em tưởng tượng ra những khuôn mặt trong ban biên tập : ai cũng hiền, cũng vui vẻ và hoạt bát : Ơ kìa, sao lạ thế này : Trời ơi! Em biết phân biệt ai với ai đây? Hình ảnh mọi người quay cuồng, nhảy múa trước mắt em…

***

Em viện cớ nhức đầu để từ chối không đi chơi với với ba me. Ba me vừa đi thì chị Hảo đi chợ về ; em xuống nhặt rau, múc nước dùm chị để… “hối lộ”, để chị vui lòng cho em đi chơi.

- Chị Hảo ơi! Trưa nay cho em đến tòa soạn Tuổi Hoa chơi nghe! Em đi từ một giờ đến 3 giờ ba me không biết đâu!

- Hương đi với ai?

- Kim Oanh, con bác Tám đó chị.

- Ừ, nhưng đi cho mau mà về, đừng gặp ai rủ ren cũng theo hết nghe chưa? À, còn phải coi chừng xe cộ nữa nhé!

Thế là em mừng vô hạn, nhẩy lên lầu một lần hai nấc thang. Về phòng, em ngắm nghía chiếc áo đầm : màu hồng bây giờ tươi sáng hơn bao giờ hết. Đôi giày trắng đẹp quá di thôi! Em hết ra lại vào hết đứng rồi ngồi, cứ trông cho cho mau đến trưa để đi chơi thôi. Đến bữa ăn, em định không ăn cơm, nhưng chị Hảo dọa là sẽ không cho đi nên em vội vàng ăn xong hai bát rồi buông đũa chạy về phòng. Đồng hồ gõ mười hai tiếng rời rạc – chắc chị Hảo đang nhìn theo em mỉm cười.

***

Xe lam ngừng bên kia đường, ngay trước cổng nhà thờ Chúa Cứu Thế, em và con Oanh xuống xe, bắt đầu tìm kiếm. Sao em thấy hồi hộp, nôn nao quá đi thôi! Tay chân em ngứa ngáy, không yên ; em muốn đấm cái này, đá cái kia quá! Băng sang đường, sẵn có chiếc lon nằm ngay giữa đường, thuận chân, em đá chiếc lon lăn lông lốc. Kim Oanh nhìn em mỉm cười.



Em hồi hộp tìm số 38. Ồ! Nhà thờ số 38 nè. Sao kỳ vậy? Không lẽ tòa soạn lại ở trong nhà thờ? Hai đứa vào nhà thờ, không thấy nơi nào để bảng Tòa soạn Tuổi Hoa cả. Chỉ thấy tòa báo Đức Mẹ và một căn phòng, hình như là phòng thông tin hay gì đó. Em không nhớ rõ. Hai đứa trở ra, đi lên phía trên một tí, lại thấy một ngôi nhà (không đúng hẳn, cách kiến trúc như là một dãy phòng học) cao ba bốn từng, có sân thật rộng và thật đẹp – ngôi nhà này cũng mang số 38. 

Em nghĩ : không lẽ tòa soạn lớn dữ vậy? Đưa tay đẩy chiếc cổng sắt màu xanh, sao cứng quá! Có lẽ đã khóa bên trong. Kim Oanh nói:

- Thôi trở lại phía nhà thờ rồi hỏi thăm coi.

Hai đứa trở lại, hỏi chị bán báo ở phía trước nhà thờ ; chị lắc đầu không biết. Thất vọng quá rồi! Em bực tức lôi Kim Oanh vào nhà thờ. Đi ra phía sau : không có gì cả, bên phải là 2 phòng như em đã thấy. Qua bên trái : Ồ, ở đây có cổng ăn thông với ngôi nhà lúc nãy đây mà – Chắc đây là nhà cha đó! Kim Oanh bảo thế. Em nghĩ mà tức ghê! Có lẽ ban biên tập mượn địa chỉ ở đây để nhận thơ quá! Hai đứa đang đứng tần ngần thì bỗng ông Từ giữ nhà thờ bước ra, tay cầm cây roi thật dài. Ông gắt:

- Hai đứa đi đâu đó?

- Dạ, tụi con đến kiếm tòa soạn Tuổi Hoa.

- Ở Tòa báo Đức Mẹ kìa! Nhưng mà hai rưỡi mới làm việc, ai làm việc bây giờ – Ông nhìn đồng hồ tay – giờ mới một rưỡi. Hai đứa về đi, ở đây phá, tao đánh à.

Nghe vậy, em thất vọng vô cùng và tức ông Từ nữa. Quên cả cám ơn, em lôi Kim Oanh ra về. Con bé cũng thất vọng không kém. Em buồn quá, thất thểu ra về. Lúc đi sao hăng hái quá mà lúc về…

Đến nhà, em vò đầu bực tức, hất mạnh chân cho đôi giày văng ra xa. Em gieo mình xuống ghế ngồi tức tối, nghĩ ngợi.

- Chị Hương đi đâu về vậy? Sao không cho em đi?

- Ồ! Sao cu Hân thức sớm vậy? Chị đi… mà chị đâu có đi đâu.

- Chị giấu Hân há, Hân biết hết rồi nè : chị đến tòa soạn Tuổi Hoa nè, me về Hân méc cho coi.

- Thôi Hân đừng méc me, mai chị mua cho Hân nhiều đồ chơi, nhiều bánh kẹo nghe!

- Hổng thèm, Hân hổng thèm, Hân méc me cơ!

Thôi chết rồi! Mồ hôi em tuôn ướt áo. Sao hôm nay em xui xẻo quá chừng. Đi không được việc gì mà về còn bị đòn nữa! Còn cái thằng Hân này nữa, ghét ghê, thấy người ta năn nỉ càng làm tới à.

- Hương, con đi đâu về đó? Sao đầu tóc giày dép như vậy?

Trời ơi! Ba me đã về. Em chết điếng trong lòng. Biết đàng nào chạy tội bây giờ? Em ấp úng:

- Thưa me…

- Chỉ đến tòa soạn Tuổi Hoa đó me – cu Hân nhanh nhẩu.

Ba nổi giận quát tháo:

- Hương! Bữa nay con dám qua mặt ba me hả? Hừ, dám bảo là nhức đầu để ở nhà đi chơi. Thế này thì không tha được. Lên lầu thay áo rồi xuống đây. Hân, đi lấy cho ba cái roi mau lên.

Em thất thểu lên lầu, ngang qua chỗ chị Hảo ngồi em nhìn chị cầu cứu : chị lặng im. Quá sợ hãi, em thay đồ xong vội vã trở xuống, cúi xuống giường – em không dám nhìn ba, nhìn cây roi nữa. Ba định nói gì thì em nghe tiếng chị Hảo:

- Ba, lần này là lần đầu, ba tha cho Hương đi. Với lại, tại con cho phép nó mới dám đi.

Ba không nói gì, mãi một lúc sau:

- Hương, đây là lần đầu, ba tạm tha không đánh nhưng phải quỳ từ giờ đến chiều. Lần sau thì đừng trách.

Em vội quỳ vào góc giường. Em không thấy hối hận gì cả. Cu Hân lại mở máy thâu thanh, em bực tức, giờ này mà hát với hỏng. Tiếng hát của Giao Linh vang lên : “… một lần đến thăm em…” đang tức, bật cười sửa lại. “Tuổi Hoa ơi!” – Em hát thầm – : “một lần đến thăm em muôn ngàn ngày cũng không quên”.

HƯƠNG CỎ MAY 

(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 138, ra ngày 1-10-1970)
Tranh của ViVi - Cúi xuống


Thứ Hai, 31 tháng 8, 2015

Má - LINH THÙY


MÁ,

Con tưởng là má quên ngày sinh nhật má. Không dè… má lại cố tình quên. Má ơi, con xin lỗi đã lén xem nhật ký của má. Chỉ vì sáng nay con vào phòng má tìm cái mùi xoa. Cũng nhờ vậy mà con mới biết. Con lặng người đi một lúc lâu khi đọc xong những dòng má viết. Nước mắt con chảy dài, thương má đã thương các con.

Chị Nhàn nói với con tối nay nhắc má lo sinh nhật đi là vừa. Chị đã chọn quà cho má xong, mà con được thấy là chiếc áo dài màu xám tro may thật khéo. Chị bảo má già rồi, mặc màu này mới hợp. Con chợt thảng thốt: Má già rồi! Vậy mà lâu nay con không để ý. Vâng, má đã bắt đầu già rồi. Da má nhăn, tóc má không còn mướt, trán má thêm nhiều nếp, và mắt má không còn tinh… má già rồi, vậy mà suốt đời vẫn phải lo cho các con, để đến nỗi quên đi thân má.