Hiển thị các bài đăng có nhãn Nghiêm Tâm Tâm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nghiêm Tâm Tâm. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 9 tháng 5, 2016

Mẹ Tôi - NGHIÊM TÂM TÂM


Nếu có ai hỏi tôi trên đời này tôi thương gì nhất, chắc chắn tôi sẽ trả lời: Tôi thương mẹ. Tôi thương mẹ nhất trên đời. Mẹ là bóng mát thương yêu, tình mẹ là chất liệu ngọt ngào êm ái nhất. Mẹ đã sinh ra chúng tôi, nuôi dạy chúng tôi nên người, mẹ lận đận, khó nhọc vì chồng con thế mà lúc nào mẹ cũng cười vui, mẹ không hề kêu ca than vãn.

Theo lời mẹ tôi kể, nhà ngoại tôi rất nghèo, nhà chỉ có vài thửa ruộng và dăm ba con trâu nuôi cho mướn. Ngoại có ba người con: người con trai đầu, mẹ tôi và dì tôi. Cậu hai được ông bà ngoại cho đi học chữ Nho, rồi chữ Pháp. Ngoại cưng yêu cậu lắm vì cậu là con một nối giòng nhưng chẳng may cậu lại chết sớm. Trong nhà một tay mẹ cáng đáng, hồi còn nhỏ mẹ tôi đã phải đi chăn trâu, cấy lúa… đêm về mẹ phải thức khuya làm thêm hàng mã, để sáng dậy sớm lên chợ Quận bán. Tuy vất vả, khó nhọc mẹ vẫn nổi tiếng xinh đẹp nhất vùng, cho đến bây giờ tuy mẹ tôi đã già, trán mẹ đã nhăn, da mẹ đã hóp vì trải bao năm khổ sở với chồng con tôi thấy mẹ vẫn có nhiều đường nét. Năm mẹ tôi mười sáu tuổi, ba tôi ở Đàlạt về nhờ mai mối dạm mẹ. Ba là con một, gia đình ba không giàu nhưng bà nội hiền lành, phúc hậu, hơn nữa giòng họ ba lớn, lại có danh vọng. Lúc đầu mẹ tôi không chịu nhưng sau họ hàng khuyên nhủ quá nên mẹ bằng lòng… Ngày đám cưới ba mẹ tôi được người nhắc nhở hoài. Nhiều lúc trong bữa cơm thân mật gia đình ba thường mỉm cười kể lể: Ngày xưa ba đâu tính lấy mẹ mày, vậy mà nội cứ bắt lấy cho bằng được. Ba kể cho chúng tôi nghe hôm nhận được thư