Chiều xuống thật chậm. Nắng loang dài, đổ nghiêng chênh chếch bóng: thứ nắng lụa yên ổn trong mùa xuân ấm áp cùng bầu trời trong xanh vòi vọi cao. Trời dịu, thoang thoảng gió, vừa đủ để những cánh mai vàng lả tả tung bay. Hương ngồi như thế đã lâu, dõi mắt nhìn trời nhìn đất – trời đất của nhung the tưởng tượng thật nuột nà trong Hương, được tô son điểm phấn thật đẹp, thật dịu dàng và rất đỗi chừng mực.
