
Bác Cả Lý nhìn vào gương lần chót. Chiếc khăn đóng xếp cẩn thận theo hình chữ nhất ngay ngắn trên đầu. Những sợi tóc ngày thưởng lởm chởm, dựng đứng vì cắt vụng nay đã được vuốt nước lã nằm bẹp. Chiếc áo the đen còn nguyên lằn xếp kỹ. Và trên cánh tay phải cong cong, một chiếc dù đen cán bóng móc ngược. Bác Cả Lý trông thấy mình trịnh trọng hẳn lên. Một năm chỉ một lần nầy thôi, Tết nhất mà, áo rách phải giữ lấy lề chứ. Bác nghĩ vậy nên tỏ vẻ bằng lòng mình lắm. Bác tằng hắng một tiếng nhỏ, sửa giọng thật vui vẻ, nói vói vào bên trong:
- Bà nó trông nhà nhé, tôi đi mở hàng đầu năm cho kịp giờ tốt đây.
Tiếng bác Cả Lý gái vọng ra:
- Vâng, ông nó cứ đi đi, còn sớm chán, nhớ ngắt ít cành lộc về lấy hên nhé.








