Kính tặng bố mẹ
Ngồi cắm cúi giải cho xong mấy bài đại số, tiếng thạch sùng tặc lưỡi đâu đây làm tôi hơi sợ. Đêm thì dài và rất cô quạnh. Thi xong rồi đó, thoát nợ rồi đó nhưng tôi không có cái tâm hồn thanh thản như của bạn bè. Tôi sợ hụt hẫng niềm hy vọng, tôi sợ ngày mai không có tên mình trên bảng kết quả. Bố mẹ thường an ủi khi nhìn rõ sự băn khoăn, âu lo của tôi trong những ngày chờ đợi kết quả. Học tài thi phận. Vâng, vẫn biết học tài thi phận mà tôi lo lắng quá. Thi trắc nghiệm mà tôi không đủ can đảm xem lời giải trên báo sợ mừng hụt, sợ mất công khóc trước ngày có kết quả. Tôi không dám nói chắc như bạn bè. Thi trắc nghiệm thì không thể nói làm bài được hết hay không. Thi trắc nghiệm chỉ có thể hỏi mình làm đúng hay sai mà thôi. Nên thi xong rồi mà tôi vẫn miệt mài với bài vở, tôi không dám bỏ quên chúng… lỡ gì còn phải thật hoàn hảo cho khoá II chứ. Tôi vẫn tự an ủi mình. Mặc kệ, mình cứ học lại. Đậu thì yên chí thi vào đại học, còn rớt thì dành cho khoá II. Chữ nghĩa mình còn đó, đi
