Sắc trời biển màu lam tím. Mây trắng bâng khuâng bay về cuối trời. Mấy rặng dừa lao xao hát, bài hát buồn vu vơ. Lũ chim gọi nhau về tổ chí chóe. Kim thích những buổi chiều như vậy, nhất là những chiều có một vài sợi nắng óng tơ, vương trên đá sỏi đưa Kim lên ngọn đồi xanh rì trước mặt.
Kim rúc vào lòng mẹ và buông thõng ý nghĩ ấy vì chắc chắn mẹ Kim chẳng bằng lòng. Kim len lén nhìn lên mẹ. Mẹ Kim hướng tia nhìn về ngọn đồi xanh xanh đó, mắt mẹ xa xăm buồn như chứa đựng cả trùng dương thăm thẳm. Làn da trắng xanh của mẹ cho Kim thấy mẹ yếu quá, chả bù làn da đen sậm của bố Kim. Kim lặng yên nhìn sâu vào mắt mẹ, hình như nghìn vạn tinh tú chơi vơi trong ấy và sóng mắt mẹ long lanh, long lanh… Một hạt lệ nóng rơi xuống trán Kim. Kim bá lấy cổ mẹ:


