Hiển thị các bài đăng có nhãn Hải Yến Linh Thy. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hải Yến Linh Thy. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 14 tháng 8, 2016

Trên Đồi Cao - HẢI YẾN LINH THY

Sắc trời biển màu lam tím. Mây trắng bâng khuâng bay về cuối trời. Mấy rặng dừa lao xao hát, bài hát buồn vu vơ. Lũ chim gọi nhau về tổ chí chóe. Kim thích những buổi chiều như vậy, nhất là những chiều có một vài sợi nắng óng tơ, vương trên đá sỏi đưa Kim lên ngọn đồi xanh rì trước mặt.

Kim rúc vào lòng mẹ và buông thõng ý nghĩ ấy vì chắc chắn mẹ Kim chẳng bằng lòng. Kim len lén nhìn lên mẹ. Mẹ Kim hướng tia nhìn về ngọn đồi xanh xanh đó, mắt mẹ xa xăm buồn như chứa đựng cả trùng dương thăm thẳm. Làn da trắng xanh của mẹ cho Kim thấy mẹ yếu quá, chả bù làn da đen sậm của bố Kim. Kim lặng yên nhìn sâu vào mắt mẹ, hình như nghìn vạn tinh tú chơi vơi trong ấy và sóng mắt mẹ long lanh, long lanh… Một hạt lệ nóng rơi xuống trán Kim. Kim bá lấy cổ mẹ:

Mùa Hoa Nở - HẢI YẾN LINH THY


Gió chiều mơn man hoa lá. Nắng vàng còn vương đọng đâu đây loãng dần theo gió mát. Những hàng dừa xanh lá mải xì xào nói chuyện và nghiêng mình soi bóng dưới dòng sông gợn sóng. Dưới chân bóng mát hoa dừa thi nhau rơi, rơi thật đều theo gió thoảng. Chúng nhẹ nhàng vương trên tóc, trên áo của những đứa trẻ vô tư đang loay hoay nhặt hoa dừa. Bóng lũ trẻ đổ thành vệt dài rồi thênh thang hòa dần cùng mầu đất đỏ xám.

Thứ Sáu, 12 tháng 7, 2013

Thơ: Mùa Xuân Tuổi Thơ - HẢI YẾN LINH THY

Em bé thơ ơi! Người em tuổi nhỏ
Hay ước mơ hoài pháo nổ đầy sân.
Em có hay chăng mai vàng đang nở
Chim én bay về cánh chở mùa Xuân.

Em chợt nghĩ gì khi thêm tuổi nữa
Có thoáng u buồn sợ mất tuổi thơ?
Hay em chỉ mơ may nào áo lụa
Xanh, đỏ, tím, hồng… trang điểm ngây ngô!

Em bé thơ ơi!... mắt môi mộng mị
Chưa có lần nào nghe thắt buồng tim.
Chao ơi! Sung sướng làm sao em nhỉ
Những tuổi ngọc ngà đẹp tợ cánh chim.

Nào em đã gặp cơn buồn hiện hữu
Chao nhẹ trong bờ môi mắt thơ ngây.
Chị thèm như em tình thương đầy đủ
Của mẹ, của ba, của những bạn, thầy.

Em tuổi thơ ơi! Nào em đã thấy
Vạn nét u sầu phong kín đáy tim.
Nước cuốn hoa trôi bên cầu vẫn chảy
Nên tuổi qua mau có kẻ đi tìm!...

Tìm những mùa Xuân bình yên vui vẻ
Của thuở nằm nôi chưa biết xót chua
Của thuở mới đi, “mẹ ba” bập bẹ
Xuấn đến, Xuân đi chỉ nghĩ nghịch đùa.

Rồi lớn bằng em chị mơ guốc mới
Sáng mồng một này, áo đỏ xum xoe.
Cắn hạt dưa hoài nghe không biết mỏi
Hết mứt bí, gừng lại đến mứt me.

Giờ những mùa Xuân tuổi thơ thần thánh
Chị trả cho người… những bé như em
Để nghe mắt lệ mơn man lành lạnh
Tiếc nuối ngày Xuân thơ ấu êm đềm.

Em bé thơ ơi! Như nai ngơ ngác
Em hiểu gì không ngôn ngữ chị cho.
Giờ em vẫn còn, chị đây mất mát…
Những mùa Xuân đời đẹp tựa bài thơ!...

HẢI YẾN LINH THY
(nhóm TÌNH BIỂN)

(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 123, ra ngày 15-3-1970)