Trời sinh ra em là loài hoa trắng mong manh. Bảy tám cánh nhỏ xíu vòng quanh được nâng bởi một lá đài xanh lục, chen mình trong đám lá bóng lưỡng vì ánh mặt trời.
Đời sống em ngắn ngủi biết bao. Khi mới tượng hình em chỉ bé xíu bằng cái đầu tăm, mẹ nâng niu em trong giấc ngủ êm đềm thanh thoảng. Dòng sữa ngọt mẹ rào rạt chuyển vào em, các anh chị lá cao lời ru âu yếm.
Giấc ngủ dài bị xao động, em như thai nhi bắt đầu cựa mình trong lòng mẹ. Nhựa máu dập dồn thôi thúc, tay chân em bứt rứt chỉ muốn vẫy vùng. Sau một thoáng rùng mình thật nhanh, em bé bỏng mở mắt chào đời vào một đêm tắm đẫm ánh trăng.
Em nhún nhảy trong lòng mẹ, nở nụ cười ngây ngất vì trăng. Khi em chào đời, Thượng đế đã rải xuống trần một hương thơm ngọt lịm. A kìa, biết bao là nụ cười của loài hoa cũng đang bừng nở: trên cánh tay rườm ra của mẹ em, bao cô gái bé bỏng như em cũng đang mỉm nụ cười trắng muốt.
Má em mịn quá và tinh khiết như trăng. Mình em thơm quá và em bằng lòng với kiếp sống của mình. Nhưng hình như có một sự gì lạ lắm! Kìa, các chị lá đang cúi đầu ủ rũ, nét mặt đượm buồn. Em lắng tai nghe. Thoảng trong gió đêm có lời ai hằn học:


